Thích bài này

Những tiêu chuẩn kỳ lạ về cái đẹp mà chúng ta mong ‘một đi không trở lại’


Đồng ý là "muốn đẹp thì phải cắn răng" nhưng ít ra thời buổi này chúng ta không nhổ trụi lông mi hay tự bó bàn chân của mình

Tiêu chuẩn về cái đẹp đã thay đổi rất nhiều qua thời gian, trong đó những vẻ đẹp từng được cho là thời thượng nhất nay trở nên quái dị, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng.

Cạo chân tóc vào thời Phục hưng

Nếu như bạn từng nhìn vào những bức tranh thời Phục hưng, ít nhiều sẽ tự hỏi tại sao phụ nữ thời này trông thật kỳ lạ. Trán cao, dô là một biểu tượng cho vẻ đẹp hồi đó, và phụ nữ sẵn sàng nhổ hay cạo bớt tóc để tăng kích thước trán. Nói chung, mục đích của họ là càng cao, càng hói, càng dô, càng tốt.

Chân gót sen ở Trung Quốc

Mặc dù bó chân là một trong những kiểu chỉnh hình nổi tiếng nhất, nguồn gốc của tập tục này vẫn còn rất mù mờ. Người ta chỉ biết rằng nó rất phổ biến ở các phu nhân hay tiểu thư giới quý tộc vào thế kỷ 13. Và rồi nó lan ra, trở thành một tập tục phổ biến. Bó chân thường bắt đầu khi bé gái khoảng từ năm đến bảy tuổi, chân sẽ bị bó chặt thời điểm đang phát triển, khiến cho xương chân gãy, lòng bàn chân bẻ quặp xuống chỗ ngón chân, còn ngón chân thì bẻ sau bàn chân. Tập tục đau đớn và kinh dị này dựa trên quan niệm chân nhỏ mang vẻ đẹp quyến rũ, uyển chuyển, thanh thoát.

“Não phẳng” ở thời Maya

Vào khoảng năm 1000 trước công nguyên, người Maya đã chỉnh hình hộp sọ những đứa con của mình. Đầu của đứa trẻ sẽ được chằng bằng một tấm ván hay buộc với các dụng cụ khác, khiến cho xương sọ trở nên dị dạng. Tập tục này được thực hiện cho cả nam và nữ, nó không liên quan đến địa vị xã hội, mà chỉ là chuẩn mực của vẻ đẹp. Một số nhóm người khác trên thế giới cũng có tập tục này, bao gồm các tộc người Giéc-manh như người Hung nô, người Hawai, người Tahitian, người Inca và các tộc Chinook, Choctaw ở Bắc Mĩ.

Không lông mi ở thời Phục hưng

Đối với phụ nữ Châu Âu thời Trung cổ và Phục hưng, việc xử lí “vi ô lông” không chỉ dừng lại ở trán. Lông mi bị coi là biểu tượng của sự lẳng lơ của và một khuôn mặt mộc mới là chuẩn đẹp của thời này. Do vậy, phụ nữ thường nhổ sạch lông mi của mình, một điều chỉ nghĩ đến thôi cũng đau chảy cả nước mắt.

Các miếng dán làm đẹp

Vào khoảng thế kỉ 18, tiêu chuẩn về mặt mộc trước đây biến mất, và phụ nữ dần trang điểm đậm. Họ cũng bắt đầu dán các miếng làm đẹp. Chúng có rất nhiều hình dạng, như là hình ngôi sao, hình tròn, hình vuông,… và vị trí của chúng cũng mang ý nghĩa cụ thể. Ví dụ, một cái ở miệng có nghĩa là lẳng lơ, và một cái ở má phải có nghĩa là phụ nữ đã kết hôn.

Lông mày ở Hy Lạp

Người Hy Lạp có cái nhìn rất khác về lông mày. Thời Hy Lạp cổ đại, lông mày liền ở phụ nữ được coi là biểu tượng của trí thông minh và trong trắng. Nếu như họ không có một hàng lông mày liền tự nhiên, họ sẽ dùng phấn kohl để vẽ, hoàn thiện vẻ đẹp sắc sảo của mình

Răng ngắn vào thời Phục hưng

Vào thời Phục hưng, có rất nhiều tiêu chuẩn về cái đẹp. Thậm chí còn có một danh sách gồm 30 tiêu chuẩn khá cụ thể. Phần nhiều trong số đó tương đối giống với chúng ta ngày này: chân dài, hông nở, eo thon,… Tuy nhiên, một chuẩn mực khác là răng ngắn. Có vẻ người thời này chỉ thích những nụ cười hở lợi.


Nguồn bài: Ranker.com