Hài hước

Những mẩu truyện tranh ngắn với phần twist thông minh

Minh Ngọc
Dù chỉ gói gọn trong vài khung truyện nhưng những tác phẩm của họa sĩ vẫn khiến không ít người phải trầm trồ.

Đơn giản, hài hước và tế nhị là những từ phù hợp nhất để mô tả các tác phẩm của họa sĩ người Trung Quốc Tango Gao. Họa sĩ này bắt đầu vẽ truyện tranh từ năm 2010, sau khi tham gia thử thách "mỗi ngày một truyện tranh" và đăng lên mạng xã hội Weibo. Từ đó, Tango trở nên nổi tiếng toàn thế giới nhờ những mẩu truyện đen trắng hài hước và cũng rất "mỉa mai" của mình.

Họa sĩ Tango có tên thật là Gao Youjun. Anh tốt nghiệp khoa Toán học của Đại học Giao thông Thượng Hải nhưng sau đó nhận ra mình thích làm nghệ thuật hơn. Do vậy, khi tốt nghiệp, anh đã tiếp tục đăng ký học Thạc sĩ ở Học viện Nghệ thuật và Thiết kế.

Khi đã hoàn thành việc học, Tango Gao làm việc trong ngành quảng cáo vào cuối những năm 90. Trong thời gian đó, anh trở nên hứng thú với việc vẽ và bắt đầu vẽ truyện tranh. Ngoài ra, Tango Gao cũng từng xuất bản một cuốn sách mang tên Backside of the Moon, trong đó tập hợp những mẩu truyện hay nhất của anh.

Chủ đề chính trong các tác phẩm của Tango rất đa dạng, từ những câu chuyện hài hước đời thường cho tới những vấn đề xã hội nghiêm túc. Ngoài ra, họa sĩ này cũng từng lên tiếng phản đối luật kiểm duyệt của Trung Quốc và thường dùng những tác phẩm để bày tỏ quan điểm của bản thân.

Nói về tác phẩm của mình, Tango chia sẻ rằng dù nhìn bề ngoài, trông chúng rất đơn giản nhưng thực tế, anh đã phải tốn rất nhiều công sức để làm ra một mẩu truyện. Mỗi một truyện ngắn thế này thường khiến anh mất khoảng một tiếng để vẽ và hàng giờ đồng hồ để lên ý tưởng và hoàn thiện tác phẩm.

Anh nói thêm: “Đằng sau mỗi bài đăng là vô số nỗ lực cũng như thất bại. Tôi cũng từng phải từ bỏ rất nhiều ý tưởng trong quá trình vẽ. Tôi đâu phải kiểu người cứ thức dậy là sẽ có một mớ ý tưởng hay ho đâu."

Tango cũng nói rằng anh không thích bị gọi là họa sĩ vì anh cảm thấy mình chưa đạt được tới trình độ đó. Anh chia sẻ: “Những họa sĩ thực thụ không quan tâm đến ý kiến của người khác. Họ không cần biết là đại chúng có thấu hiểu tác phẩm của họ hay không, chỉ cần có một nhóm người hiểu họ là đủ.”

Nguồn bài: Bored Panda