Cuộc sống

Tận dụng thời gian cách ly ra biển nhặt rác, người đàn ông thu về 250kg nhựa

An Hy
Ngoài điều đó ra, ông còn phát hiện thêm nhiều thứ bất ngờ và kinh hoàng khác

Trong khi tất cả chúng ta đều cảm thấy nhàm chán khi phải ở suốt trong nhà, không làm việc thì cày hết các bộ phim trên Netflix, thử thú vui, sở trường mới hoặc có khi chỉ là nằm ườn ra ngủ ngày qua ngày; thì Rob Arnold lại hành động khác. Ông biết nắm lấy cơ hội này để làm điều có ích mà vẫn không ảnh hưởng đến công cuộc chống lại Covid-19: thu gom rác bãi biển.

Rob Arnold (bên phải) cùng bạn mình trong 1 đợt dọn rác

“Sử dụng 3 tuần đầu tiên cách ly để làm việc có ích, phân loại vi nhựa tại nhà - trích lời chia sẻ trên Facebook của ông kèm với các hình ảnh đầy kinh ngạc. Bài đăng đó đến nay đã được nhận được phản hồi rất tích cực, với hơn 4300 lượt bày tỏ cảm xúc, hơn 1200 bình luận và 11.000 lượt chia sẻ. Hầu hết đều tỏ ra ngưỡng mộ, vui mừng và phấn khích xen lẫn tự hào.

Được biết, chính bản thân Rob cũng là một dân chuyên trong công cuộc làm sạch bãi biển chứ không phải mới lạ gì. Ông đã luôn cố gắng nâng cao nhận thức về ô nhiễm nhựa đại dương với mọi người thông qua các tác phẩm nghệ thuật, điêu khắc làm từ loại rác thải khó phân hủy này. Và trong muôn vàn những lần đi thu gom rác, luôn có những thứ từ bất ngờ đến choáng váng được ông chia sẻ cho mọi người.

Viên "đá" được Rob phát hiện
Viên này cũng tương tự tuy không giống đá thật như bên trên

Được biết, 7 năm trước Rob xem bộ phim Message in the Gyre (tạm dịch: Thông điệp từ dòng hải lưu) và nó đã giúp ông quyết định sử dụng thời gian nghỉ hưu của mình để tạo ra sự thay đổi.

Rob chia sẻ: “Bộ phim thể hiện một cách linh động, đầy hoạt họa để cho thấy hoàn cảnh của những con hải âu vùng biển Thái Bình Dương. Khi chúng vô tình cho chim non ăn nhựa mà nhầm lẫn đấy là thức ăn để rồi dẫn đến hậu quả đau lòng.”

Chính điều này đã tạo ra một bước ngoặt đối với ông.“Kể từ khi đó, tôi đã luôn thực hành việc dọn sạch biển và sử dụng những tác phẩm nghệ thuật kết hợp với rác thải đó để tạo ra các cuộc vận động mọi người cũng như là cố gắng giảm lượng nhựa hòa lẫn vào biển cả từng giờ từng phút.”

Việc tạo ra tác phẩm nghệ thuật từ rác thải cũng là một nguyên do chính khiến Rob muốn phân loại rác nhựa. Tôi nhận ra việc này cần phải thu thập một số lượng lớn các mảnh vỡ nhựa nên tôi đã thiết kế một bộ lọc để giúp mình làm việc đó.”

Bộ lọc của Rob được thiết kế đơn giản gồm nhiều chiếc sàng với kích thước lỗ mắt cáo khác nhau chồng lên nhau. Ở trên là một chiếc sàng của bộ lọc.

Tất nhiên, quá trình sàng lọc rác không chỉ đem lại những phát hiện ngạc nhiên, thú vị về đồ đạc được tìm thấy. Rob chia sẻ: “Nó cho biết chúng ta đã gắn bó với các món đồ bằng nhựa như thế nào trong suốt những năm qua cũng như là các rắc rối hiện hữu liên quan đến rác thải đại dương.”

Mỗi năm, trong suốt 4 năm qua, ông luôn thực hiện nhiệm vụ lớn là phân loại nhựa. Quan trọng hơn cả, ông còn đăng chúng lên mạng xã hội để giúp nâng cao nhận thức của tất cả mọi người.

Kết quả sàng lọc
Món đồ chơi thường được tặng kèm trong hộp ngũ cốc Kelloggs của trẻ em Mỹ năm 1958. Nó đã lênh đênh nơi biển cả suốt 62 năm.
Điện thoại di động tí hon đã bay màu, có thể thuộc sở hữu của Barbie hoặc Ken. Được phỏng đoán có niên đại đầu những năm 90.
Chân vịt Lego nhìn như mới từ sự cố đắm tàu chở hàng năm 1997.
Hàng đống chân vịt được tìm thấy, đều không có bất kì dấu hiệu nào của sự phân hủy.
Polystyrene có trong hộp xốp, đồ nhựa với đặc tính nhẹ, giòn, dễ định hình. Khi đựng đồ ăn nóng sẽ giải phóng lượng lớn chất Monostyren gây tổn hại sức khỏe, đặc biệt là gan.
Những mảnh nhựa nhỏ hơn 2mm, trộn lẫn giữa gỗ vụn và cát. Các hạt trắng kia chính là Polystyrene, gần như vô hình trong môi trường bình thường.

Theo lời Rob, trong số những phát hiện kinh ngạc của mình còn bao gồm cả món đồ xuất hiện vào ngày Lễ Tình Nhân vài năm trước. “Đó là một chiếc sandal đi biển bằng nhựa của nữ khá đẹp, kiểu thập niên 80s. Trên đế còn in dòng chữ ‘Made in Brazil’.” Cho đến tận bây giờ, ông vẫn giữ nó và nó thì giúp ông thích thú trong công cuộc lượm rác bãi biển hơn. “Giờ tôi có cả đống giày dép đi biển bằng nhựa rồi đấy, nhưng không hề có một đôi đầy đủ nào cả!”

Ông cũng chia sẻ thêm việc đại dương bị ô nhiễm bởi nhựa là một vấn đề mang tính toàn cầu và rằng nó ngày càng tồi tệ hơn vì nhựa không bao giờ có thể phân hủy sinh học hoàn toàn. “Nhựa lưu thông qua các biển, phân rã thành từng mảnh nhỏ, rồi lại thành những mảnh nhỏ hơn nữa. Điều này không hề giúp giảm đi lượng nhựa mà chỉ tăng số lượng các mảnh nhựa nhỏ và khiến việc dọn dẹp chúng trở nên khó hơn mà thôi.” Cát trên biển ở hiện tại thậm chí chứa đầy chúng, đầy vi nhựa nhỏ xíu mà không thể thấy bằng mắt thường.

Quan trọng hơn cả, “Những hạt này rất độc đối với các sinh vật biển, khi sinh vật biển ăn phải chúng, chúng nghiễm nhiên sẽ nằm trong chuỗi thức ăn mà ở đó, chúng ta là loài đứng đầu!”

Ngay cả Rob, đôi khi vẫn suy nghĩ đầy ám ảnh về điều này và nó ảnh hưởng xấu đến đời sống dưới biển như thế nào. Thế nhưng, điều tuyệt vời là ông vẫn luôn có thể vực dậy và tiếp tục truyền cảm hứng tới những người khác, chỉ bằng cách hành động, cố gắng hết sức có thể để tạo sự thay đổi.

Một hình ảnh từ phân đoạn làm nghệ thuật của ông

“Luôn luôn bận rộn với việc làm sạch bãi biển, phân loại rác, tạo các tác phẩm nghệ thuật và vận động giúp tôi giữ vững tinh thần tích cực này,” - Rob cho biết.

Nguồn bài: Boredpanda