Cuộc sống

'Humans of New York' mùa dịch Covid (Kỳ 1: Bài ca nhớ mẹ bằng tiếng Yiddish)

RACCOONISTA
Câu chuyện về một người thanh niên Mỹ gốc Do Thái đã xả thân chiến đấu với Đức quốc xã để bảo vệ đồng bào mình.

Nước Mỹ nói chung và New York nói riêng là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất bởi đại dịch Covid-19. Trong thời gian cách ly xã hội này, cuộc sống hối hả ở Mỹ dường như dừng lại với một bộ phận công dân, họ có cơ hội để nghĩ về những gì đã qua, lấy lại tinh thần và sẵn sàng đón nhận khó khăn phía trước.

Tất cả những hồi ức được chia sẻ trong series bài #quarantinestories của Humans of New York chắc chắn sẽ mang lại nhiều giây phút cảm động và bài học quý giá cho chúng ta.

Kỳ 1: Bài ca nhớ mẹ bằng tiếng Yiddish

Tôi muốn làm phi công lái máy bay trên một tàu sân bay, nhưng cha tôi đã chiến đấu trong Thế Chiến Thứ Nhất và ông nói với tôi rằng chúng tôi là một gia đình có truyền thống quân đội. Thế là tôi gia nhập bộ binh. Tôi đã chẳng lo lắng về bất cứ điều gì. Tôi chỉ mới mười tám tuổi, còn quá trẻ và quá ngu ngốc để biết sợ hãi. Chính phủ đã gửi tôi đến châu Âu trên tàu Nữ hoàng Mary.

Lúc ấy, tôi đã có hai bộ thẻ bài (dogtag). Một trong số chúng chỉ định tôn giáo của tôi là "Do Thái giáo", cái mà tôi dự định sẽ vứt đi nếu bị quân Đức bắt giữ. Tôi đã được gửi đến Trận chiến Bulge (còn gọi là Ardennes). Khi tôi đến căn cứ quân đồng minh bên ngoài Luxembourg thì mới biết rằng tất cả các sĩ quan trong đại đội của tôi đều đã chết trận, trừ một người. Anh ta giao cho tôi làm trinh sát.

Trinh sát, nghe có vẻ là một công việc quyến rũ, nhưng nhiệm vụ của tôi là đi bộ phía trước và thu hút hỏa lực để đồng đội phía sau biết được khi có nguy hiểm. Trong một khoảnh khắc, viên đạn phát nổ ngay trên đầu tôi và tai tôi bắt đầu chảy máu. Khi các bác sĩ quân y kết thúc việc băng bó, họ nói: "Thế là đủ để cậu có được huân chương Trái tim tím*!". Nhưng tôi bảo họ hãy tạm giữ nó lại đi vì nếu tôi nhận huy chương, điều này sẽ được thông báo về cho cha mẹ rằng tôi đã bị thương, mà tôi thì không muốn họ phải lo lắng.

Sau khi hồi phục, tôi được chuyển đến trại tập trung Mauthausen, ngay ngày sinh nhật thứ 19. Công việc mới của tôi là bảo vệ những tù nhân Do Thái được giải phóng, đề phòng Đức quốc xã quay trở lại và giết họ. Những người này rất hốc hác vì bị bỏ đói. Tôi đã giúp chôn cất hàng trăm thi thể mỗi ngày. Nhưng không thể khóc. Bởi tôi phải mạnh mẽ hơn vì các tù nhân. Họ cần sức mạnh của tôi.

Tôi sẽ đi dạo quanh sân vào ban đêm và hát một bài hát nổi tiếng của người Do Thái có tên My Yiddishe Momme (Người Mẹ Do Thái Của Tôi). Nó kể một câu chuyện dài rằng bạn nhớ mẹ như thế nào, nhưng trong trường hợp này, lời bài hát không phải là vấn đề. Tôi đã hát nó, đơn giản là hát to nhất có thể cho các tù nhân nghe. Bởi vì tôi muốn mọi người biết rằng có một cậu bé Do Thái đã ở đó để bảo vệ họ.

Đọc thêm: Tuyển tập 'Humans of Newyork': Chuyện ấm lòng mùa dịch

Nguồn bài: Humans of New York