Kinh dị

Những bộ phim ngắn nhưng nội dung rùng rợn đủ khiến người xem mất ngủ

Minh Ngọc
Dù thời lượng không quá dài nhưng những tác phẩm này vẫn đủ sức ám ảnh người xem sâu sắc.

Parametric Expression của Mike Pelletier

Đây là sản phẩm của nghệ sĩ người Canada Mike Pelletier, trong đó nói về khuôn mặt con người sẽ như thế nào khi nó chuyển động liên tục và khi nó tự nổ tung. Để tạo ra tác phẩm này, anh đã sử dụng phần mềm MakeHuman, giúp mô phỏng những chuyển động của con người bằng thuật toán máy tính. Kết quả là người xem được chiêm ngưỡng những biểu cảm vô cùng chân thực nhưng không kém phần kinh dị.

Smile của Yuval Markovich & Noam Abta

Được thực hiện bởi các sinh viên của Học viện Nghệ thuật và Thiết kế Bezalel của Jerusalem và xuất hiện trên YouTube từ năm 2008, Smile nói về những con người có chiếc đầu khổng lồ nhưng phần thân dưới lại bình thường. Không rõ nội dung bộ phim là gì, nhưng riêng phần hình ảnh đã khiến cho nhiều người phải mất ngủ rồi.

Escape From Hellview của Hadas Brandes

Giống như Smile, Escape From Hellview cũng đến từ một sinh viên của Học viện Nghệ thuật và Thiết kế Bezalel, anh Hadas Brandes. Tác phẩm kể về chuyến phiêu lưu đến vương quốc bí ẩn vào ban đêm của một cậu bé, sau khi mẹ cậu đi ngủ. Nhưng trái với tưởng tượng của cậu, thực tế nơi này lại đầy rẫy những con quái vật kinh dị và cậu phải tìm mọi cách để thoát ra. Dù có nét vẽ khá dễ thương, trong sáng nhưng cách thể hiện cùng với phần âm nhạc rùng rợn có thể khiến cho người xem phải hết hồn. Đặc biệt, phần kết phim đã làm cho không ít người phải hoang mang vì "độ cua" quá ngoạn mục của nó.

Crooked Rot của David Firth

Nếu Escape From Hellview tượng trưng cho những nỗi sợ hãi của trẻ thơ thì tác phẩm của họa sĩ hoạt hình David Firth lại là một cơn ác mộng cho người lớn. Rất khó để diễn tả nội dung của bộ phim khi xuyên suốt bốn phút, những gì người xem nhìn thấy chỉ là những con rối có tạo hình rất kinh dị. Được làm theo kỹ thuật stop-motion và phần nhạc do nhà soạn nhạc người Thụy Điển Marcus Fjellström đảm nhận, bộ phim sẽ làm cho không ít người phải hoang mang "đây là đâu, tôi là ai"

The Sad Tale Of Bad Breath Joe của Dimitri Kozma

Dù chỉ có độ dài một phút, ngắn nhất trong danh sách này nhưng bộ phim của nghệ sĩ Dimitri Kozma cũng không kém phần rùng rợn. Giống như cái tên của nó, bộ phim nói về một chàng trai mắc chứng hôi miệng. Do quá tuyệt vọng, anh chàng đã sử dụng acid sulfuric để có một hơi thở thơm tho hơn. Kết quả, anh ta đạt được ước nguyện của mình nhưng cái giá phải trả lại rất đắt. Sử dụng phong cách vẽ biếm họa, bộ phim hoạt hình này trông vừa hài hước nhưng cũng rất đáng sợ và kinh dị.

Bingo của Chris Landreth

Chris Landreth là một họa sĩ kỳ cựu và thuộc nhóm những người tiên phong trong việc vẽ tranh trên máy tính. Những tác phẩm của ông đã giúp thúc đẩy sự phát triển của Maya, một trong những ứng dụng tạo hoạt hình trên máy tính để bàn đầu tiên. Bộ phim Bingo của ông dù được sản xuất từ năm 1998, nhưng chất lượng hình ảnh vẫn rất đẹp mắt, không thua kém gì những tác phẩm hoạt hình ngày nay.

Nội dung phim kể về một người đàn ông đang ngồi một mình trong rạp xiếc, không biết mình là ai và tại sao lại ở đây. Sau đó, từng người một đến gặp anh, nói rằng anh ta là Bingo the Clown-O. Ban đầu, anh ta phủ nhận điều đó, nhưng càng về sau, anh chàng càng trở nên bối rối và đến cuối cùng, anh tự nhận mình là Bingo. Nhưng khi rạp đã hạ màn, anh ta mới nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.

Dog Of Man của David Firth

Lại thêm một tác phẩm nữa của họa sĩ David Firth. Nói về tác phẩm của mình, họa sĩ đã mô tả rất ngắn gọn "Bộ phim nói về một người đàn ông và con chó của anh ta." Sẽ chẳng có gì kinh dị nếu như nội dung chỉ có thể. Tuy nhiên, những hoạt động mà người đàn ông cùng với người bạn đồng hành của mình làm lại khá là kỳ lạ và ghê rợn. Thêm phần kết đầy máu me và không mấy vui vẻ vẻ lại càng khiến cho người xem phải suy ngẫm.

Pikadon của Renzo Kinoshita

Đứng đầu danh sách là tác phẩm của họa sĩ người Nhật Renzo Kinoshita. Trong thập niên 60 và 70, đạo diễn của nhiều chương trình nổi tiếng được giao nhiệm vụ sản xuất bộ phim ngắn này cho học sinh Nhật. Sử dụng nét vẽ trong sáng, dễ thương, bộ phim này phân nửa thời gian để khắc họa cuộc sống thường nhật của những người dân thành phố Hiroshima vào sáng sớm tháng 8 năm 1945. Nhưng ở nửa sau, bộ phim đã trở nên vô cùng đen tối khi tái hiện một cách chân thực vụ đánh bom kinh hoàng từng diễn ra ở thành phố này. Không giống những tác phẩm ở trên, vốn chỉ để hù dọa người xem, bộ phim hoạt hình ngắn này mang tính giáo dục rất cao, nhắc nhở người xem đừng bao giờ để lặp lại quá khứ đen tối.

Nguồn bài: Listverse