Kinh dị

Vụ án cô giáo Hoàng Tĩnh ở Hồ Nam: 6 lần giám định pháp y vẫn không tìm ra được sự thật (P3)

Thanh Yên
Vụ án của cô giáo Hoàng Tĩnh có thể nói là vụ án đầu tiên trên internet ở Trung Quốc, tuy đã qua mười mấy năm, nhưng sức ảnh hưởng của nó vẫn còn đó, vả lại còn sẽ kéo dài tới tận tương lai.

Phân tích điểm đáng ngờ

Vụ án này hiển nhiên có rất nhiều điểm đáng ngờ, cũng là một trong những nghi án nổi tiếng nhất Trung Quốc. Những vụ án dạng này, cảnh sát giỏi mấy cũng không có tác dụng gì, bởi vì nó cần bằng chứng xác thực đến từ phía pháp y.

Vấn đề thời gian

Dựa theo lời khai của Khương Tuấn Võ, hắn và Hoàng Tĩnh đi ăn vào khoảng 7 giờ tối ngày 23, sau đó đến nhà bạn chơi bài đến 2 gờ 30 phút sáng mới đưa Hoàng Tĩnh về ký túc xá. Sau đó cả hai âu yếm nhau, Khương Tuấn Võ xuất tinh trên người Hoàng Tĩnh, rồi cả hai ngủ thiếp đi.

Trong lúc ngủ, Khương Tuấn Võ phát hiện Hoàng Tĩnh có gì đó hơi lạ, nên thức dậy kiểm tra, rồi ngủ tiếp lúc này là khoảng 4 giờ. Nhưng từ đó đến hơn 2 tiếng sau, Khương Tuấn Võ vẫn không chú ý gì tới sự “hơi lạ” của Hoàng Tĩnh nữa, chuyện này không hợp lý.

Cho dù trước đó Khương Tuấn Võ quá mệt, nên không còn sức chú ý tình trạng của Hoàng Tĩnh, thì lúc đi về, theo lý hắn cũng phải chào hoặc nói chuyện với Hoàng Tĩnh. Nhưng dựa theo lời khai thì hắn đã không làm vậy mà bỏ đi một nước, nên không phát hiện được sự khác thường của Hoàng Tĩnh.

Với một đôi tình nhân vừa có tiếp xúc thân mật mà nói, chuyện này liệu có bình thường không?

Thời gian Khương Tuấn Võ rời khỏi ký túc xá của Hoàng Tĩnh là khoảng 6 giờ 30, trong khoảng 8 giờ 30 phút đến 9 giờ, hắn chạy ra sân trường tìm hiệu trưởng và dẫn người phá cửa phòng, phát hiện Hoàng tĩnh đã chết.

Trong đêm xảy ra chuyện, 2 giờ 30 phút sáng Khương Tuấn Võ mới cùng Hoàng Tĩnh về ký túc xá trong trường ngủ, sáng 6 giờ 50 phút đã đi về, hai người chỉ cùng ngủ hơn 4 tiếng.

Người bình thường thì ngủ trễ vậy thường sẽ rất mệt mỏi, dẫn đến việc hôm sau thường dậy trễ hơn bình thường 2-3 tiếng. Vậy tại sao Khương Tuấn Võ chỉ ngủ hơn 4 tiếng đã thức dậy về nhà?

Theo phân tích pháp y, Hoàng Tĩnh chết vào khoảng 6-7 giờ sáng, Khương Tuấn Võ đi về vào lúc 6 giờ 50 phút cũng tức là ngay lúc Hoàng Tĩnh vừa chết?

Mặt khác, từ 6 giờ 50 phút đến 8 giờ 30 phút này Khương Tuấn Võ đang làm gì? Hắn nói mình về nhà, gọi điện cho Hoàng Tĩnh không ai bắt máy, nên vòng về kiểm tra, gọi cửa không ai mở, nên đi tìm giáo viên xin giúp đỡ.

Cả câu chuyện đầy lỗ hổng

Bình thường khi thấy bạn gái là lạ, thậm chí có khả năng chết, bạn trai sẽ cực kì hoảng sợ, theo bản năng sẽ lập tức gọi người hỗ trợ hoặc gọi cho xe cứu thương. Nhưng Khương Tuấn Võ không hề làm gì, sau 2 tiếng mới đi tìm người giúp.

Thậm chí lúc gọi cửa không được, theo lý bạn trai cũng sẽ bất chấp tất cả phá cửa vào kiểm tra tình trạng bạn gái, chứ sẽ không đi tìm các giáo viên ở tuốt dưới sân trường giúp đỡ.

Chỉ có thể nói hắn làm vậy vì muốn tìm người làm chứng, chứng minh hắn đến hiện trường sau khi Hoàng Tĩnh đã chết.

Từ đây có thể suy ra, lúc này Khương Tuấn Võ biết Hoàng Tĩnh đã chết, trong 2 tiếng lo âu này, hắn đã suy nghĩ ra cách ứng đối với cảnh sát, thậm chí rất có thể đã gọi cầu cứu người nhà và bạn bè, rồi nhận được sự giúp đỡ, chỉ điểm từ họ.

Hành vi khác thường

Hành vi của Khương Tuấn Võ từ đầu đến đuôi đều lộ ra sự lạ thường, hiển nhiên cho dù cố gắng che giấu mấy thì hắn cũng không cách nào bình tĩnh xử lý mọi chuyện.

Trong lúc các giáo viên gọi xe cứu thương, kiểm tra tình hình Hoàng Tĩnh, Khương Tuấn Võ không tham gia, chỉ bình tĩnh ngồi ngoài hiên nhìn vào phòng.

Bạn gái vừa thân mật với mình mấy tiếng trước đột nhiên qua đời, hẳn bạn trai phải cực kì đau lòng, thậm chí xông vào trước nhất, khóc lóc la lối cũng là chuyện bình thường. Nhưng Khương Tuấn Võ không làm gì, chỉ thờ ơ, mặc kệ, cực kì đáng nghi.

Ngoài ra, trong một chương trình phỏng vấn, lúc được hỏi về cái chết của Hoàng Tĩnh, Khương Tuấn Võ còn bật cười trả lời: “Chi tiết rất khó nói, dù sao tôi chắc chắn rằng tôi chưa hề cởi quần cô ấy ra, chúng tôi chỉ cởi áo và âu yếm thân thể nhau.”

Cho dù Khương Tuấn Võ vô tội, Hoàng Tĩnh chỉ vô tình phát bệnh trong lúc cả hai đang quan hệ, thì khi nhắc lại chuyện bi thương này, hắn cũng không có lý do gì để bật cười. Trừ phi hắn đang nói dối hoặc đang định che giấu gì đó. Nói cách khác, dù không nói dối, hắn cũng không nói thật hoàn toàn.

Lời khai không khớp

Dựa theo lời khai của Khương Tuấn Võ, tổng cộng có hai chuyện vô lý, đầu tiên là vết bầm tím và vết kim châm trên người Hoàng Tĩnh, đặc biệt là khu vực đáy chậu, thứ hai là tại sao Hoàng Tĩnh lại trần truồng?

Vết thương kì lạ

Về vết bấm tím ở khu vực đáy chậu theo như khẩu cung thứ nhất thì là do trong lúc phát sinh quan hệ với Hoàng Tĩnh, hắn từng dùng tay mở chân cô ra, nên vô tình làm bầm.

Khẩu cung thứ hai Khương Tuấn Võ phủ nhận cách nói này, thay bằng trong lúc cõng Hoàng Tĩnh xuống cầu thang, dùng sức quá mạnh nên làm cô bị bầm.

Khẩu cung thứ nhất khá mâu thuẫn: khi tình nhân đang âu yếm vuốt ve, sao lại xuất hiện chuyện cố mở chân đối phương, thậm chí còn dùng sức mạnh tới mức để lại vết bầm? Nếu chỉ là một bên yêu cầu, một bên từ chối, tranh chấp vài câu thì có thể ra tay nặng như vậy à?

Thứ hai, tại sao Hoàng Tĩnh lại trần truồng?

Có thể xác nhận là lúc phát hiện, thi thể của Hoàng Tĩnh không hề mặc gì cả, lúc xảy ra vụ án vào khoảng tháng 2, đang mùa đông, trời rét căm. Hai người nếu chỉ âu yếm bình thường, không cần phải cởi sạch quần áo, thêm nữa Khương Tuấn Võ cũng nói cả hai chỉ cởi áo.

Mà cho dù cởi hết áo thì sau đó cả hai đều đi ngủ, trời lạnh như vậy, tại sao Hoàng Tĩnh không mặc quần áo vào, thậm chí còn không mặc cả quần lót? Trừ một số ít người quen ngủ trần, không thì ít ai sẽ chọn cách ngủ này.

Vả lại Hoàng Tĩnh không muốn xảy ra quan hệ, vậy sao cô lại chủ động cởi quần áo lót? Cô không biết làm vậy trước mặt bạn trai đang muốn quan hệ với mình là nguy hiểm thế nào à?

Chuyện này vô cùng mâu thuẫn.

Từ đây có thể tiến hành suy đoán như sau (không tính trường hợp cưỡng hiếp không thành nên giết người): Có thể trong lúc âu yếm, Khương Tuấn Võ muốn làm đến cùng, Hoàng Tĩnh không chịu, cả hai tranh chấp, quần áo Hoàng Tĩnh bị cởi, rồi cô đột nhiên phát bệnh chết.

Lúc ấy Khương Tuấn Võ không phát hiện Hoàng Tĩnh đã chết hoặc mặc kệ, sau đó mới phát hiện bạn gái mình đã chết, trong lúc hoảng hốt hắn bỏ lại mọi thứ chạy thoát.

Chờ đến khi lấy lại tinh thần, được chỉ điểm và có đối sách, thì Hoàng Tĩnh đã chết được một lúc lâu, thi thể bị cứng lại, không thể mặc vào quần áo, nên hắn chỉ có thể đắp chăn lên cho cô.

Điểm đáng ngờ

Không nói đến việc những vết thương trên người Hoàng Tĩnh và việc thi thể cô hoàn toàn trần truồng, thì nguyên nhân cái chết của cô cũng là điểm đáng ngờ lớn nhất.

Là một người trẻ 21 tuổi, không ở trong hoàn cảnh lao động cực kì gian khổ hay mệt nhọc, đột tử có vẻ là chuyện khá hiếm thấy. Nếu không phải có bệnh ẩn cực kì nghiêm trọng, thì là sau khi trải qua vận động mạnh, quá mệt mỏi nên mới đột tử.

Hoàng Tĩnh vừa qua tuổi 20, thường xuyên tham gia hoạt động thể thao và nhảy múa, tình trạng sức khoẻ rất tốt. Hàng năm các giáo viên còn được kiểm tra sức khoẻ định kì, nếu có bệnh gì sẽ lập tức phát hiện. (Sau này bà Hoàng có đi lục lại hồ sơ nhân viên của Hoàng Tĩnh được lưu trong trường, phát hiện phiếu kiểm tra sức khoẻ của cô đã bị mất).

Một cô gái trẻ sức khoẻ tốt, không có bất kì bệnh nghiêm trọng nào lại đột tử là chuyện cực kì đáng nghi.

Hơn nữa, lúc bà Hoàng chạy tới hiện trường, cảnh sát đã cho ra kết luận Hoàng Tĩnh chết vì bệnh, lúc này hoàn toàn chưa khám nghiệm tử thi hoặc kiểm tra thi thể gì cả. Thậm chí họ còn yêu cầu bà hoả táng thi thể Hoàng Tĩnh.

Rõ ràng việc này vi phạm trình tự tư pháp thường quy, nếu chỉ nhìn bên ngoài đã phán đoán được nạn nhân mắc bệnh nghiêm trọng có thể dẫn đến đột tử thì còn cần pháp y và y học làm gì?

Sợ là dù Biển Thước sống lại cũng không làm được.

Dựa theo cách nói của bà Hoàng, lúc bà yêu cầu giám định pháp y hiện trường, họ nói với bà rằng ở miệng âm đạo và phần màng trinh có dấu vết tổn thương nhẹ, do dấu vết quá nhẹ nên không thể kết luận là cưỡng hiếp.

Nhưng hôm sau pháp y lại nói phần đáy chậu bình thường, màng trinh không có dấu vết tổn thương.

Chính vì vậy bà Hoàng không đồng ý hoả táng, còn yêu cầu giám định pháp y lại một lần nữa. Lần này cảnh sát trực tiếp bác bỏ bỏ ý kiến của bà, còn yêu cầu bà phải lập tức hoả táng thi thể.

Bốn kết quả giám định pháp y trống đánh xuôi kèn thổi ngược

Với vụ án không có nhân chứng cũng chỉ có một đối tượng hiềm nghi mà nói, kết quả giám định pháp y gần như phụ trách hoàn toàn kết quả cuối cùng của vụ án. Nhưng điểm tranh luận lớn nhất trong vụ án này, lại nằm ở kết quả giám định pháp y.

Báo cáo giám định đầu tiên do sở cảnh sát Tương Đàm cung cấp ngày 25/02/2003, kết luận rằng Hoàng Tĩnh mắc bệnh tim dẫn đến đột quỵ, làm suy yếu công năng phổi từ đó làm nạn nhân đột tử.

Người nhà Hoàng Tĩnh phủ định kết quả này, họ nói Hoàng Tĩnh chưa từng mắc bệnh tim hoặc các bệnh bẩm sinh khác. Vả lại người chết vì phát bệnh, trước lúc chết thường sẽ co giật, giãy dụa làm nhăn chăn đệm chung quanh, vậy tại sao chăn gối chung quanh xác Hoàng Tĩnh hoàn toàn bình thường, không bị nhăn nhúm gì lại?

Kết quả này phủ định kết quả kiểm nghiệm hiện trường là Hoàng Tĩnh chết vào chứng phong hàn thấp, nên vợ chồng Hoàng Thục Hoa đã yêu cầu giám định pháp y lại một lần nữa.

Ngày 19/03/2003, pháp y đến từ sở cảnh sát Hồ Nam đã tiến hành giám định pháp y lại, cho ra kết quả: Hoàng Tĩnh chết vì suy kiệt hô hấp và suy tim cấp tính.

Kết quả này tương đối giống kết quả trước, vợ chồng Hoàng Thục Hoa vẫn không chấp nhận, yêu cầu giám định pháp y lại lần nữa.

Ngày 08/06/2003, chuyên gia đến từ sở cảnh sát thành phố cho ra kết quả giám định thứ ba, kết luận: Nhồi máu phổi dẫn đến suy kiệt hô hấp cấp tính dẫn đến cái chết, ngoại thương trên cơ thể có khả năng là nhân tố gián tiếp làm nạn nhân phát bệnh.

Theo như lưu trình bình thường, đến lần giám định pháp y thứ ba đã phải kết án, nhưng vợ chồng Hoàng Thục Hoa không chấp nhận kết quả này, họ cho rằng cả ba kết quả đều do cơ quan có quan hệ với cảnh sát Tương Đàm kết luận, nên rất có thể họ đã gian lận.

Hoàng Thục Hoa nhờ sự giúp đỡ từ cộng đồng mạng, thông qua luật sư, gửi đơn uỷ thác cá nhân đến các đơn vị pháp y có thẩm quyền ở khắp các tỉnh thành trên cả nước để nhờ tiến hành giám định pháp y lại.

Ngày 03/07/2003, chuyên gia pháp y đến từ trung tâm pháp y đại học Nam Kinh đã đến giám định pháp y và cho ra kết quả trái ngược hoàn toàn với ba bản kết quả trước: Cái chết của Hoàng Tĩnh không phải đột tử vì chứng phong hàn thấp hay suy tim, nhồi máu phổi.

Kết quả này làm cộng đồng mạng vô cùng phẫn nộ, tạo thành làn sóng dư luận ép cảnh sát phải giám định thêm lần thứ 5.

Vì gia đình họ Hoàng không đồng tình với kết luận pháp y và không tin vào sự kết quả do phía cảnh sát sát, nên đã chủ động mời giáo sư Trần Ngọc Xuyên của đại học luật Trung Sơn đến phối hợp với cảnh sát để cho ra kết quả giám định pháp y cuối cùng.

Đây là lần giám định pháp y thứ tư của cơ quan tư pháp. Tuy nhiên khi giáo sư đến Tương Đàm, đã gặp phải sự cản trở không nhỏ từ phía cảnh sát, họ không cho phép kiểm tra hay chạm vào thi thể, sau khi được chạm vào thi thể thì lập tức có cảnh sát vào cưỡng chế ép họ phải ra khỏi phòng chứa thi thể.

Sau một phen trắc trở cuối cùng giáo sư cũng có thể tiến hành giám định thì thi thể đã hoàn toàn thay đổi, biểu bì bên ngoài đã nổi bọt nước, nên không thể kiểm tra nguyên nhân cái chết từ mặt ngoài. Tuy nhiên sau khi giải phẫu tim và phổi, ông cho ra kết luận: cả tim và phổi nạn nhân đều hoạt động tốt, không có dấu hiệu suy kiệt hô hấp hay suy tim, nhồi máu phổi, không đủ bằng chứng để kết luận nạn nhân chết vì suy tim thấp khớp hay suy kiệt hô hấp.

Sau 5 lần kiểm tra và có kết quả khác nhau, toà án nhân dân tối cao Thượng Hải đã cử một đội chuyên gia đến Tương Đàm để tiến hành lần kiểm tra thứ 6.

Tuy nhiên vào ngày 22/03/2004, khi đội chuyên gia đến nơi thì phát hiện tiêu bản tim của Hoàng Tĩnh đã bị tiêu huỷ, phía bệnh viện - nơi được cảnh sát Tương Đàm nhờ cất giữ tiêu bản trả lời rằng: sau lần giám định pháp y năm trước, tiêu bản tim Hoàng Tĩnh được cất ngâm trong chất bảo quản và cất vào phòng riêng, nhưng do hệ thống sưởi xảy ra vấn đề làm chất bảo quản khô cạn, làm tiêu bản bị hư, vì thế trong đợt tổng vệ sinh cuối năm nó đã được mang đi tiêu huỷ.

Vì tiêu bản đã bị huỷ nên không thể tiến hành giám định tiếp, từ đây nguyên nhân cái chết của Hoàng Tĩnh cũng trở thành bí ẩn.

Ngày 30/06/2004, dưới sự cố gắng của nhiều bên, trung tâm giám định pháp y của toà án nhân dân tối cao đã cử 5 chuyên gia tiến hành giám định y học nguyên nhân tử vong của Hoàng Tĩnh.

Ngày 02/07/2004 họ cho ra kết luận: Giữ nguyên nguyên nhân chết ban đầu, nhưng trong lúc quan hệ Khương Tuấn Võ chọn dùng cách đặc biệt nên gián tiếp gây nên cái chết cho nạn nhân.

Đây là bản kết quả pháp y thứ sáu và là kết quả pháp y cuối cùng được toà án chấp nhận cho đến ngày nay.

Ngày 10/07/2006, phiên toà xử lý vụ án được mở, pháp viện nhận định, hành vi quan hệ đặc biệt của Khương Chí Võ không thuộc về cưỡng hiếp, nên chỉ phạt tù ba năm, phụ trách 50% trách nhiệm dân sự, bồi thường cho nhà họ Hoàng 59.399,5 tệ.

Nguồn bài: Zhihu