Lịch sử

Những sự kiện đau thương nhất lịch sử loài người (P1)

Neko Punch
Lịch sử loài người văn minh cũng không thể nào tránh được những nốt trầm tối tăm.

1. Lạm dụng tình dục trong Giáo hội Công giáo Rôma

Việc những nhân vật máu mặt lạm dụng tình dục trẻ nhỏ không còn gì xa lạ nữa đối với lịch sử loài người, nhưng điều làm cho sự lạm dụng tình dục ở đây đặc biệt khó xem là chúng diễn ra ngay dưới con mắt bất trị của tổ chức Kitô giáo quyền lực nhất thế giới, vì đụng chạm đến cơ thể trẻ em và quấy rối, theo quan điểm của nhiều tôn giáo, thường được xem là tội lỗi ghê tởm nhất và đáng khinh bỉ nhất mà một người có thể phạm phải.

Các linh mục phải là những người hiểu tội lỗi này hơn hết mọi người, và trong các nền văn hóa Công giáo trên toàn thế giới, các bậc phụ huynh rất tôn kính các linh mục như những nhân vật quyền lực, người cha thứ hai của con cái họ, và những giáo viên đạo đức xuất sắc. Do đó, câu hỏi mà mọi người đã đặt ra là làm thế quái nào mà những chuyện này có thể xảy ra?

Giáo hội Công giáo đã từng tổ chức nhiều cuộc họp vào những năm 1950 liên quan đến lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên bởi các linh mục, tuy nhiên, dường như không gì có thể ngăn chặn thảm họa đang ngày càng gia tăng này. Những người được biết là có tiền sử lạm dụng tình dục đã được phong chức và gửi đi nhiều nơi để làm chức vụ tư tế trên toàn thế giới, không chỉ ở Mỹ mà còn ở Anh, Ireland, Canada, Bỉ, Philippines và nhiều quốc gia khác.

Những vụ bê bối chỉ đến những năm 1980 mới được truyền thông tiếp cận, làm dấy lên nghi ngờ về sự che chở của Đức Giáo Hoàng để bảo vệ hình ảnh của Kitô giáo. Những linh mục phạm tội cho đến bây giờ vẫn còn đang bị săn lùng, điều tra và xử lý theo pháp luật.

2. Nạn đói ở Trung Quốc

Từ năm 1958 đến 1962, Trung Quốc đã chịu một nạn đói khủng khiếp giết chết ít nhất 45 triệu người. Nhìn chung, có hai nguyên nhân chúng ta có thể xem xét: Thảm họa thiên nhiên và chính sách của Mao Trạch Đông. Khi lên chức, ông đã xác định thời kỳ này là một bước nhảy vọt vĩ đại, và thực hiện những thay đổi trong kinh tế và xã hội với những hậu quả vô cùng lớn. Mao chủ tịch đã có ý định biến Trung Quốc từ một nền kinh tế nông nghiệp thành một gã khổng lồ công nghiệp, đô thị hóa, hiện đại ngang tầm với Mỹ. Nhưng việc ép bước nhảy vọt này lên những vùng nông thôn của Trung Quốc đã dẫn đến tình trạng thiếu cây trồng nông nghiệp trên toàn quốc. Sau đó, sông Hoàng Hà bị ngập lụt vào năm 1959, khiến cho 2 triệu người chết đói. Đến năm tiếp theo, 60% diện tích đất nông nghiệp của Trung Quốc không được gặp giọt nước mưa nào. Ý tưởng của Mao về việc buộc những người nông dân vào con đường công nghiệp càng thêm phá hủy mùa màng. Nạn đói trở nên không thể kiểm soát được đến nỗi ở một số khu vực, người dân đã phải tìm đến cách ăn thịt người để sống sót. Hàng triệu người đã bị tra tấn đến chết vì tội ăn cắp thức ăn để nuôi sống gia đình họ.

Cũng trong thời gian đó, Mao cùng các sĩ quan dùng bữa với những món ăn sang chảnh nhất cùng rượu whisky 20 năm tuổi. Mao chủ tịch đã biết trước sẽ có nhiều cái chết do chính sách bước nhảy của ông, nhưng cuối cùng, những cái chết này là để phục vụ cho một mục đích lớn lao hơn. Nạn đói chỉ chấm dứt khi thời tiết bắt đầu khá hơn vào năm 1962. Tổng thiệt hại cuối cùng là 5% dân số Trung Quốc chết đói, chết đuối hoặc bị giết.

3. Sự tuyệt chủng của nhiều loài động vật

Nhiều nhà sinh thái học đồng ý rằng Trái Đất dường như đang trải qua một sự kiện tuyệt chủng hàng loạt nữa. Đã từng có nhiều sự kiện tương tự xảy ra trong quá khứ. Sự tuyệt chủng của khủng long được cho là do tác động của sao chổi hoặc một tiểu hành tinh lên hành tinh của chúng ta. Sự kiện đó khi so sánh không là gì so với sự kiện tuyệt chủng Permi- kỷ Trias, được cho là do một sự bùng phát tia gamma gây ra. Sự kiện này dẫn đến 96% tất cả các sinh vật biển và 70% các sinh vật trên cạn bị tuyệt chủng.

Con người vẫn còn đang làm rất ít để duy trì sự sống của các loài vật đang ở tình trạng hấp hối. Hầu hết chúng ta ngày nay dường như chỉ ngưỡng mộ những con vật hoặc những giống loài có thể âu yếm. Đến năm 2005, chỉ còn 250 con hổ Siberi ở Nga. Và mặc dù có hơn 10,000 chương trình nuôi và phát triển giống loài trên thế giới, vẫn có rất nhiều người khác cố tình săn trộm những loài động vật đang bị đe dọa này cho thị trường chợ đen.

Pín hổ (dương vật hổ) được xem là một loại thuốc kích dục ở một số nơi ở Trung Quốc. Những con vật này đang bị giết bất hợp pháp vì những nguyên nhân cực kỳ không thỏa đáng tí nào. Vào năm 2011, loài tê giác đen Tây Phi được tuyên bố chính thức là đã tuyệt chủng. Loài này cũng như rất nhiều những tuyệt tác châu Phi khổng lồ khác, đã bị săn lùng ráo riết bởi con người chỉ vì những thú vui vô nhân tính.

Tê giác đen là một loài vật cực kỳ hung dữ nhưng có thị lực rất tệ. Chúng thường xông thẳng vào những cái cây to chứa nhiều gò mối vì nghĩ rằng chúng đang nhìn một kẻ thách thức lãnh thổ của chúng. Tê giác đen đực thường nặng hơn 1 tấn với kỷ lục là 2.8 tấn. Ngày nay, nhờ vào nỗ lực không ngừng nghỉ mà số lượng tê giác đen đã tăng lên hơn 5,000. Nhưng nguyên nhân chủ yếu dẫn đến sự giảm dân số tê giác đen ban đầu là vào những năm 1900, các thợ săn người Anh đã bắt đầu săn bắn nhiều hơn, và mục tiêu của họ gồm: Voi, tê giác, sư tử, báo và trâu rừng Châu Phi.

Những thợ săn thường vẫn hay đi săn nai, sóc, thỏ và bồ câu, nhưng săn những loài vật này thường khó khăn hơn nhiều vì giác quan nhạy cũng như sự nhanh nhẹn của chúng. Nên họ tìm đến châu Phi, vì voi và tê giác thì quá to lớn để có thể tự bảo vệ mình khỏi những tay săn trộm. Nên những tên săn trộm chỉ cần đưa nòng súng lên và bắn một viên đạn vào những con vật to lớn đang đứng im một chỗ kia, vậy là xong việc, không hề đòi hỏi kỹ năng hay gì cả. Có một số người thích giết những loài vật tuyệt vời này vì cảm giác quyền lực mà việc đó mang lại. Ngoài ra, sừng tê giác cũng rất được ưa chuộng trong y học cổ Trung Quốc vì khả năng chữa bệnh.

Hiện nay chỉ còn lại tầm 470,000 đến 690,000 con voi đồng cỏ châu Phi còn sót lại, được bảo vệ khỏi những kẻ săn trộm, nhưng những biện pháp bảo vệ không thể nào ngăn chặn hết tất cả được. Chúng vẫn bị săn trộm để lấy ngà, số ngà này sau đó sẽ bị đưa đi bán bất hợp pháp. Khỉ đột bị săn để lấy đi tay chân, sau đó dùng làm chế tác gạt tàn. Và ngoài những lo ngại về săn trộm ra, vẫn còn những mối lo khác về sự hủy hoại môi trường sống nghiêm trọng của hầu hết các hệ sinh thái trên hành tinh của chúng ta, sự hủy hoại này thường bắt nguồn từ con người khai thác để lấy vàng, kim cương, cũng như giúp có chỗ xây dựng những khu đô thị khổng lồ.

5. Khủng bố cuồng tín

Các phần tử khủng bố thường gắn liền với các hành động khủng khiếp như đánh bom, không tặc và ám sát, được thực hiện bởi các tổ chức hoạt động trên toàn thế giới mà không có bất kỳ liên kết trực tiếp với tổ chức chính trị nào. Và như thế giới đã thấy trong vòng 20 năm trở lại đây, các quân đội khổng lồ, mạnh mẽ với công nghệ tiên tiến thậm chí còn thấy khó khăn khi phải ngăn chặn những tổ chức khủng bố này.

Các đại sứ quán Mỹ đã bị đánh bom ở Châu Phi vào năm 1998, tàu USS Cole bị đánh bom vào năm 2000 và trong suốt thời gian đó, các nỗ lực tìm Osama bin Laden, thủ lĩnh của nhóm xâm lược chính chống lại nền văn minh toàn cầu, al-Qaeda, vẫn không ngừng nghỉ. Phải mất đến một thập kỷ Mỹ mới có thể tìm ra được hắn. Trong khi đó, những kẻ cuồng tín khác trên thế giới đã gây ra nhiều vụ bạo loạn liên tục chống lại thường dân vô tội ở hàng chục quốc gia, với mục đích là xóa bỏ người Do Thái và Kitô hữu khỏi Trái Đất. Ngăn chặn những tên khủng bố này khi chúng ra tay gần như không bao giờ có thể đặt dấu chấm hết cho vấn đề này.

Như Theodore Kaczynski và Timothy McVeigh đã chứng minh, những kẻ khủng bố Hồi giáo không phải là thủ phạm duy nhất. Làm cho những kẻ cuồng tín này khuất phục trước sức mạnh của quân sự dường như là không thể, vì ngay từ đầu khi bắt đầu sứ mệnh của mình, chúng đã không sợ chết. Làm thế nào nhân loại văn minh có thể chấm dứt chủ nghĩa khủng bố vẫn còn là một vấn đề gây tranh cãi. Ngay cả việc chúng ta có thể dừng nó lại được hay không cũng đã là một câu hỏi khó.

(còn tiếp)

Nguồn bài: Listverse