Thích bài này

Ông tôi ngồi nói chuyện với cánh cửa thông gió (Kỳ cuối)


Sự thật chưa bao giờ được phơi bày. Chỉ còn mình ông nhớ đến sự hiện diện của người em gái chưa một lần gặp mặt.

Bạn có thể đọc phần đầu câu chuyện tại đây.

(…)

Bữa tối, bố ông đặt con dao xuống, cắt ngang qua miếng bít tết vẫn còn hơi tái, đúng như cách mà bố ông thích.

“Còn nói dối nữa không, MJ?”

“Dạ không, con xin lỗi, con đã hơi tưởng tượng quá đà về những tiếng động”

“Con có gì muốn nói với mẹ con luôn không?”, bố ông nhìn ông, mỉm cười

“Dạ, con xin lỗi mẹ, từ nay con sẽ không thế nữa”

“Ah, con trai ngoan của bố thế chứ, sao rồi, con đã học được bài học của mình chưa?”

“Dạ rồi”

Cuộc nói chuyện sau đó được chuyển thành bàn luận về việc nhà thờ đang chuẩn bị gây quỹ, mẹ ông hứa sẽ làm món bánh nhân hạt hồ đào nổi tiếng của bà, còn bố ông thì nói về những ai từ hội nhóm Kinh Thánh sẽ được tham dự buổi gây quỹ. Sau khi ăn xong, ông xin phép lên phòng mình.

Hình minh hoạ: nydailynews.com

“Polly?” Ông nói nhỏ vào cái cửa thông gió, lòng đầy cảm giác tội lỗi

“Polly, em có ở đó không? Nói chuyện với anh đi, anh xin lỗi”

“Em có thể tha thứ cho anh”

“Em có ổn không?”

“Không”

Ông nhìn xung quanh phòng, “mỗi khi anh buồn, anh thường hay chơi đồ hàng, em có muốn chơi với anh không?”

“Vậy cũng được”

“Ok, vậy thì anh sẽ làm hoàng tử, còn em sẽ làm công chúa, chúng ta cai trị những vương quốc riêng, của em là trên gác mái, của anh là dưới này, nghe có vui không nào?”

“Em, em được làm công chúa?”, câu hỏi tràn ra trong nức nở.

“Tất nhiên rồi! Em muốn làm gì cũng được hết”

Và đó là cách mọi chuyện bắt đầu: Trò chơi đồ hàng, bọn ông thường chờ đến khi bố ngủ say rồi bí mật ra hiệu cho nhau. Ông sẽ gõ vào cái cửa thông gió 2 lần và nếu mọi thứ đều ổn, em của ông sẽ gõ lại ngay. Có những đêm, chúng ta vui mừng cai trị vương quốc, có vài đêm, ông sẽ kể truyện cho Polly nghe, cũng có những đêm, chúng ta chỉ nói chuyện. Ông quen dần với việc có Polly ở quanh mình. Nhưng cũng như mọi bí mật, một ngày nó đã bị phơi bày.

Hình minh hoạ: Weddbook

Có những hôm, ông gõ mãi vào cửa thông gió chờ hồi âm mà không thấy gì cả, chỉ nghe thấy những tiếng rên la lạ kì và những tiếng thúc. Khi ông xuống nhà, ông vẫn chỉ thấy mẹ ông đang lặng lẽ ngồi đan, bố ông thì không thấy ở đâu cả, nên ông tự biết là bố ông đang ở trên gác mái với em gái của ông. Polly không thích nói nhiều sau những chuyến “ghé thăm” của bố.

“Ở ngoài thế nào hả anh?”, một buổi tối, Polly hỏi ông. Ông do dự, suy nghĩ vài giây

“Ờm…có lẽ là rất lớn chăng? Nhưng mà bây giờ thì trời đang lạnh, tại sắp Giáng Sinh rồi, sẽ có rất là nhiều tuyết nữa”

“Tuyết? Tuyết là gì vậy anh?”

“Em chưa bao giờ thấy tuyết?”

“Dạ chưa”

“Nếu em muốn, anh có thể cho em xem”

“Em không rời gác mái, không bao giờ”

“Sẽ thế nào nếu anh dẫn em ra ngoài, cho em nghịch tuyết một lần thôi, rồi anh sẽ dẫn em về, bố sẽ không biết đâu”

“Như là bí mật hả anh?”. Ông có thể nghe thấy được sự phấn khích trong từng câu nói, “ra ngoài! Ra ngoài!”, Polly mừng rỡ nói bằng tông giọng vui hẳn lên, khác với tiếng thì thầm thường ngày.

Ông cười “ừ đúng rồi, là bí mật”, ông cũng đã bị phấn khích từ Polly.

“Khi nào? Khi nào mình có thể đi vậy anh?”

“Mình có thể đi ngay bây-“

Hình minh hoạ: Pinterest

“Con đang nói chuyện với ai đấy?”. Là bố ông, mặt ông tái mét khi quay lại để đối mặt với bố, thôi xong, ông đã bị bắt quả tang

“Dạ không, không ai cả, con chơi đồ hàng”. Bố ông hướng mắt về phía đống đồ chơi đã được xếp gọn gàng, ngăn nắp ở góc phòng, ông lên giọng “Mày chơi với ai?”

“Dạ con chơi một mình”

Mặt bố dịu lại, nhìn ông, “Tiếp tục đi, nói bé thôi”. Ông đã gần són ra quần, may mà bố còn tin ông. Ông đợi sau khi bố đi vài phút rồi mới dám nói tiếp

“Chờ bố đi ngủ, rồi anh sẽ dẫn em ra ngoài”

Lần này, ông không nhận được hồi âm, “Polly? Polly? Em có còn muốn ra ngoài nữa không?”

“Không, con bé không muốn” bố ông trả lời, ông bịt mồm lại rồi phóng thẳng lên giường

“MJ”, tiếng Polly yếu ớt, “Cứu em”

Ông cứng đơ người, khi mà trên căn gác mái là tiếng thúc tiếp nối tiếng thúc. Ông cứng đơ người, khi mà em gái của ông yếu ớt cầu cứu ông. Ông vẫn cứng đơ người, khi mà căn gác mái trở nên im lặng.

Ông đứng giữa phòng, cuộn tay thành hai nắm đấm, ông đứng đó, nghe tiếng bố ông rời khỏi căn gác mái, bước chân như nặng nề thêm và đang mang theo cái gì đấy. Ông đứng đó, nhìn ánh đèn ngoài hiên loé sáng. Và ông đứng đó, nhìn bố ông đào, đào, và đào cả đêm…

Sáng hôm sau, bên dưới cây phong có một miếng đất nhô cao hơn bình thường và không bị phủ bởi tuyết, còn cái cửa thông gió? Cái cửa thông gió không còn phát ra tiếng của ai nữa…….

Hình minh hoạ: bookmice.net

Ông tôi hạ kính xuống, ánh mắt lại hướng về cái cửa thông gió, không khí trong phòng như nặng nề hơn.

“Tên-tên em gái ông là Polly?”

Ông gật đầu, “Đúng rồi, cũng như cháu vậy, khi mẹ vừa đẻ cháu, ông đã đòi đặt tên cháu là Polly”

“Mẹ cháu có biết tại sao không?”

“Không. Mẹ cháu chỉ biết ông từng có một người em gái, không gì hơn cả”

“Vậy ông đã làm gì? Sau khi biết chuyện đó?”

Ông nhìn vào ly rượu, “Ông đã không làm gì cả, cũng như từ lúc ông biết”

“Em gái của ông bị sao vậy?” Tôi hỏi, lòng nặng trĩu, “Tại sao bố của ông lại nhốt em gái của ông?”

Ông lại im lặng, nhấp một hơi Scotch, “Ông nghĩ là hội chứng Down, và bố ông cảm thấy xấu hổ về chuyện đó”, ông thở dài

“Ông à, cháu rất-“

“Đừng, không sao đâu”, chúng tôi nhìn nhau, nghe tiếng vù vù từ cái cửa thông gió.

Tôi phá vỡ sự im lặng, “Polly đã có thể là một nàng công chúa rất tuyệt”.

Ông tôi mỉm cười, và tôi thề là tôi có thể thấy đó là nụ cười của một cậu bé 8 tuổi, “Ừ, Polly đã có thể là một nàng công chúa rất tuyệt”.

Hết


Nguồn bài: Reddit, r/nosleep