Kinh dị

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Sheepo
Bạn thường sẽ có một cái nhìn khác, một cảm nhận khác về câu chuyện kinh dị mà mình sắp đọc, nếu nó có thêm dòng chú thích 'dựa trên câu chuyện có thật'.

Cô giữ trẻ và kẻ giết người trên lầu

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

"Cô giữ trẻ và kẻ giết người trên lầu" là một truyền thuyết đô thị cổ điển có từ những năm 1960. Chuyện kể rằng một cô gái tuổi teen nhận được hàng loạt các cuộc gọi đáng sợ khi đang trông trẻ. Trong hầu hết các phiên bản, người ở đầu dây bên kia sẽ hỏi cô ấy "Đã kiểm tra lũ trẻ chưa?"

Cô gái giữ trẻ tra cứu lại các cuộc gọi và phát hiện chúng đều xuất phát từ trong nhà. Trong một số phiên bản, cô ta tìm thấy những đứa trẻ đã chết; một số khác thì cho rằng chính cô mới là người bị giết hại dã man.

Trước khi câu chuyện kinh dị này được lan truyền phổ biến, từng có vụ hãm hiếp và giết hại một cô bé 13 tuổi tên Janett Christman khi đang trông trẻ ở Columbia, Missouri. Vào ngày 18/3/1950, trời nổi giông bão bên ngoài sau khi Janett đặt bé Charlie Romack ba tuổi xuống ngủ. Trước khi gia đình trở về lúc 1:30 sáng, một kẻ nào đó đã phá vỡ cửa sổ, lẻn vào và hãm hiếp tàn bạo Christman, sau đó siết cổ cô bé đến chết bằng một sợi dây điện.

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Robert Mueller trước đó được biết là kẻ luôn cố gắng tiếp cận Janett. Vì vậy, người ta nghi ngờ hắn chịu trách nhiệm cho cái chết của cô bé và của Mary Lou Jenkins, một cô gái 20 tuổi bị giết y hệt Janett vào năm 1946. Ngoài ra còn có nhiều vụ hãm hiếp chưa được giải quyết khác bên cạnh các vụ giết người trong cùng một khu vực.

Thật không may, bằng chứng chống lại Muller không đủ mạnh và chỉ được cho là suy diễn. Mặc dù bị kết án giết Janett nhưng hắn ta đã kiện ngược lại vì cảnh sát đang giam giữ bất hợp pháp cũng như xâm phạm quyền lập hiến của hắn. Muller rời khỏi thị trấn sau khi vụ kiện bị hủy bỏ. Kể từ đó không có trường hợp cưỡng hiếp tương tự nào được ghi nhận.

Bunny Man

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Truyền thuyết về Bunny Man (người thỏ) bắt đầu lan truyền vào khoảng năm 1970 và có nhiều biến thể giống như hầu hết các truyền thuyết đô thị khác. Câu chuyện bắt đầu vào năm 1904, khi một trại tâm thần địa phương ở Clifton, Virginia, ngừng hoạt động, còn bệnh nhân thì được chuyển đến một cơ sở khác.

Chiếc xe vận chuyển không may gặp tai nạn giao thông khiến hầu hết người trên xe tử vong, nhưng một số kẻ tâm thần đã may mắn trốn thoát ra ngoài. Tất cả bị bắt trở lại trừ Douglas A. Grifin, người bị nhốt vì sát hại cả gia đình vào ngày Chủ nhật Phục sinh.

Ngay sau khi hắn ta bỏ trốn, những con thỏ bị lột da và xé xác xuất hiện treo lủng lẳng trên cây cối và trên cầu vượt Colchester. Một ngày nọ, người ta tìm thấy xác một người đàn ông tên Marcus Wallster. Cơ thể anh ta bị treo dưới đường hầm, trong tình trạng khủng khiếp giống như số phận những con thỏ.

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Cuối cùng, cảnh sát cũng tìm thấy gã tâm thần đang cố gắng bỏ trốn nhưng bị tông bởi tàu hỏa đang lao tới. Sau đó linh hồn của hắn ta vẫn gây ám ảnh cho khu vực, xác thỏ vẫn xuất hiện chỗ cầu vượt Colchester, nơi được mệnh danh là cầu Bunny Man. Một số người thề đã nhìn thấy Bunny Man ẩn khuất trong bóng tối của con đường hầm. Người dân địa phương tin rằng bất cứ ai dám bước vào đó vào đêm Halloween sẽ phải mất mạng và bị treo lủng lẳng trên cây cầu vào buổi sáng hôm sau.

Dù khủng khiếp thế nào đi nữa thì nó rõ ràng cũng chỉ là một truyền thuyết. Trong khu vực này không có bất kì nhà thương điên nào, cũng không có Douglas Griffin hay Marcus Wallster sống ở đó. Sự thật trong câu chuyện chỉ đơn giản là từ một kẻ điên loạn với thứ liên quan đến thỏ.

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Vào những năm 1970, người dân quận Fairfax bị khủng bố bởi một gã điên nào đó thường hay mặc quần áo thỏ. Hắn sẽ gây sự bất cứ ai dám vượt qua hắn và đuổi theo họ với chiếc rìu trên tay. Hắn từng ném rìu vào cửa kính xe khi thấy chiếc xe nọ chạy ngang qua.

Một tai nạn khác xảy ra tại nhà của một người dân chưa xác định danh tính. Bunny Man nổi cơn thịnh nộ, cầm chiếc rìu chặt nát hiên nhà của người này rồi chạy trốn trước khi cảnh sát đến. Gã điên vẫn chưa bị bắt giữ cho đến ngày nay vì không ai biết hành tung của hắn, vì thế mà truyền thuyết Bunny Man đã ra đời ngay sau những sự kiện này.

Hook Man

Một trong những truyền thuyết đô thị được nhiều người biết đến nhất ở Mỹ là về "Hook Man" (kẻ sát nhân lưỡi móc). Nó có rất nhiều biến thể và mỗi biến thể càng về sau càng khủng khiếp hơn một chút so với trước đây.

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Câu chuyện thuần khiết nhất bắt đầu từ một cặp đôi đậu xe ở khu vực dành cho người yêu hẹn hò nhau trong công viên. Bản tin trên radio làm gián đoạn chuyện tình lãng mạn của họ khi thông báo về một kẻ giết người đang tẩu thoát, với một bàn tay là cái lưỡi móc.

Vì cặp đôi vô tình ở trong phạm vi của kẻ mất trí nên cô gái khăng khăng đòi về nhà ngay lập tức. Người bạn trai dù tỏ vẻ khó chịu nhưng vẫn tăng tốc đưa cô về nhà. Khi đến nơi, hai người ra khỏi xe và thấy một cái lưỡi móc đẫm máu treo lủng lẳng trên tay nắm cửa xe.

Có phiên bản thì hai người vẫn về nhà an toàn. Một phiên bản u tối hơn tả rằng chàng trai cuối cùng chết lủng lẳng trên cây, còn cô gái thì nghe thấy tiếng chiếc lưỡi móc của tên sát nhân cào vào nóc xe.

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Không phải ngẫu nhiên mà những câu chuyện như thế này lan truyền nhanh đến chóng mặt vào năm 1950, bởi trước đó từng xảy ra sự kiện có thật về Moonlight Murders (án mạng ánh trăng) ở Texarkana vào năm 1946. Có thể nói những vụ án này tại Texarkana đã khai sinh ra truyền thuyết về Hook Man, được cho là lời cảnh tỉnh nhằm ngăn cản các cặp thanh thiếu niên có ý định "vượt rào".

Trùm chiếc bao trên đầu với hai cái lỗ để nhìn, kẻ giết người tàn bạo đã giết chết vài cặp đôi đang "tâm sự" trên xe vào ban đêm. Nhiều cư dân sợ hãi vội vàng về nhà trước giờ giới nghiêm mỗi đêm, trong khi các nhà chức trách ở cả hai bang Arkansas và Texas đều đấu tranh để xác định tên sát nhân khó nhằn. Nhưng họ không bao giờ thành công. Các vụ giết người diễn ra nhanh chóng như khi nó bắt đầu, và tên bịt mặt cứ thế biến mất trong màn đêm.

Dog Boy

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Ở Arkansas thì có một truyền thuyết đô thị về Dog Boy (đứa bé người chó). Theo dân địa phương, Dog Boy từng là một cậu bé ma lanh và rất độc ác, thích hành hạ từ những con vật nhỏ cho đến cuối cùng là chính cha mẹ mình.

Sau khi chết, cậu ta vẫn có thể phát triển sức mạnh huyền bí từ bên trong ngôi mộ. Dog Boy ám ảnh ngôi nhà từng ở, với hình hài linh hồn dưới dạng lai giữa chó và người, xuất hiện trong căn phòng nơi cậu ta từng giữ những con vật mà mình sát hại.

Các nhân chứng mô tả Dog Boy là một sinh vật to lớn giống chó lông xù với đôi mắt của một con mèo. Những ai đi qua ngôi nhà có thể thấy Dog Boy nhìn ra ngoài cửa sổ, một số người còn bị một con thú phát sáng có bốn chân đuổi theo.

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Sự thật là ngôi nhà cổ số 65 Mulberry ở Quitman, Arkansas là nhà của một đứa trẻ xấu xa tên Gerald Bettis. Bettis từ nhỏ có thói quen thu thập động vật nhà hàng xóm mang về nhà để tra tấn. Ngoài ra hắn ta còn sử dụng thêm một căn phòng trong nhà để giữ thú vật. Bettis bề ngoài rất to lớn, cao 1m95, nặng 136 kg.

Người ta tin rằng Bettis đã giết chết cha mình, mặc dù không có bằng chứng nào chứng minh hắn đẩy cha ngã xuống cầu thang gãy cổ. Sau đó, Bettis tiếp tục hành hạ mẹ già, ví dụ như không cho ra ngoài và không cho ăn uống. Các dịch vụ bảo vệ người cao tuổi phải vào tận nhà để mang bà ra.

Mẹ của Bettis đã đứng ra làm chứng chống lại hắn vì tội bạo hành, trồng và bán cần sa tại nhà. Bettis bị tống vào tù và đã chết do uống một loại thuốc quá liều vào giữa những năm 90.

Bloody Mary

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Theo truyền thuyết dân gian vô cùng đáng sợ này, để thấy được Bloody Mary (Mary đẫm máu), tất cả những gì bạn phải làm là thắp vài ngọn nến, hạ ánh sáng xuống và lẩm bẩm cái tên Mary trong khi nhìn vào gương. Một khi xuất hiện, cô ta có thể làm nhiều thứ từ vô hại đến hết sức đáng sợ.

Theo một số nhà tâm lý học, thực sự bạn có thể thấy người khác đang nhìn mình chằm chằm nếu bạn nhìn vào gương đủ lâu. Vì vậy sự thật là Bloody Mary không tồn tại. Nhà tâm lý học người Ý, Giovanni Caputo, gọi hiện tượng này là "ảo ảnh khuôn mặt kỳ lạ" (strange-face illusion).

Theo Caputo, về cơ bản nếu bạn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của chính mình trong gương đủ lâu, trường thị giác sẽ từ từ biến dạng - các đường nét trên mặt sẽ bắt đầu mất đi sự khác biệt - khiến bạn trông cũng khác đi. Đây cũng là hiện tượng đằng sau những thứ như nhìn thấy khuôn mặt trong những vật vô tri vô giác.

Nước Đen

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Truyền thuyết đáng sợ này bắt đầu từ một gia đình mua ngôi nhà mới. Tất cả mọi thứ đều hoàn hảo cho đến khi họ mở vòi bồn rửa chén và thấy chảy ra thứ nước màu đen, có mùi chua. Khi kiểm tra bể chứa nước, nhân viên phát hiện ra một xác chết thối rữa bên trong, là nguyên nhân làm ô nhiễm nguồn cung cấp nước. Điều đáng nói là khung cảnh gớm ghiếc này đã thực sự xảy ra.

Thi thể Elisa Lam được phát hiện trong bể chứa nước của khách sạn Cecil ở Los Angeles, California năm 2013. Sự thật xung quanh cái chết vẫn còn là một bí ẩn, nhưng thi thể cô đã ở trong bể được một tuần trước khi khách hàng phàn nàn nước có mùi chua.

Video game Polybius

Những truyền thuyết đô thị rùng rợn hóa ra lại bắt nguồn từ sự kiện có thật (Phần 2)

Vào năm 1981, các game thủ ở Oregon đã bị khủng bố bởi một trò chơi điện tử mới có tên Polybius, xuất hiện ở vùng ngoại ô Portland. Điều thú vị về trò chơi đặc biệt này là có thể nhìn thấy các đường viền hình thành xung quanh ngay sau khi trò chơi hiện lên, giống như cảm giác dùng thuốc kích thích.

Game thủ sẽ trở nên nghiện đến mức ảo giác, mất trí nhớ, sợ hãi vào ban đêm và mất ngủ. Mọi thứ không chỉ có vậy. Một người đàn ông mặc đồ đen sẽ thường xuyên đến thu thập dữ liệu do Polybius lấy được từ những người chơi nghiện ngập. Sự thật đằng sau đó là chính phủ đang muốn kiểm soát người dùng.

Trên thực tế, có một trò chơi tên Tempest được phát hành cùng năm đó khiến người chơi bị buồn nôn và say tàu xe. FBI (ví như người mặc đồ đen) đã rà soát và thu giữ một số máy trò chơi liên quan đến các vấn đề đánh bạc. Cùng năm, hai game thủ trẻ tuổi bị suy yếu sức khỏe vì những trò mà họ đang chơi. Thật dễ dàng để biết truyền thuyết đô thị về chiếc máy chơi điện tử là bắt nguồn từ đâu.

Nguồn bài: Ranker