Kinh dị

Ghế của Busby: Cái ghế bị nguyền rủa, bất kì ai ngồi lên đều sẽ chết một cách ly kỳ

Thanh Yên
Thế giới này vẫn còn vô số điều chúng ta chưa biết hết, mỗi đất nước lại có những truyền thuyết, những câu chuyện riêng.

Vào lễ Phục sinh mỗi năm ở thị trấn Thirsk phía Bắc thành phố York, Anh Quốc, có một bảo tàng nhỏ sẽ mở cửa miễn phí cho du khách vào tham quan.

Điểm đặc biệt ở bảo tàng này là nó cho phép các du khách tham quan chạm tay vào hiện vật, không chỉ vậy, du khách còn có thể ngồi lên hoặc tạo dáng để chụp hình với chúng. Trong tất cả các hiện vật kể trên, duy chỉ có một chiếc ghế vốn nên để dưới đất lại được treo lên trên tường, không cho bất kì ai ngồi lên.

Chiếc ghế được biết đến với tên gọi Cái Ghế Của Busby, đằng sau nó ẩn chứa một lời nguyền đáng sợ, thu hút vô số người mộ danh mà đến.

Muốn tìm hiểu nguồn gốc lịch sử của cái ghế, chúng ta phải ngược dòng về năm 1702, khi Daniel Auty vừa dọn đến thị trấn Kirkby Wiske.

Cùng đi với ông đến nông trường còn có cô con gái xinh đẹp mỹ miều Elizabeth Odin Elizabeth đang tuổi thanh xuân, bị cha kéo tới nông trường quê mùa, không chịu nổi cô đơn và như một cách để trả thù cha mình, Elizabeth đem lòng yêu Thomas Busby - ông chủ khách sạn nhỏ trong trấn – người nổi tiếng rượu chè bê bết. Không lâu sau đó, cả hai đã kết hôn và dọn đến sống trong khách sạn của Thomas.

Dù đã cưới được một người vợ xinh đẹp, Thomas vẫn không bỏ thói say rượu và bạo lực, nên Daniel vẫn luôn khó chịu với gã và muốn đưa con gái mình về nhà.

Hôm ấy, nhân lúc Thomas ra ngoài uống rượu, Daniel xông vào khách sạn muốn ép Elizabeth về nhà nhưng Elizabeth nhất quyết không chịu, hai người giằng co ngay giữa khách sạn. Cuối cùng Daniel đồng ý chờ khi Thomas quay về, cả 3 người sẽ ngồi xuống nói chuyện với nhau.

Đến chiều, Thomas về khách sạn trong tình trạng say khướt, thấy cha vợ đang ngồi trên cái ghế mình thích nhất thì vô cùng tức tối. Còn Daniel thấy Thomas say tới chẳng biết gì thì không buồn nói chuyện nữa mà đứng dậy đi thẳng về nông trường.

Sau khi Daniel về, Thomas vẫn không hết tức giận, gã chạy thẳng đến nông trường giết chết cha vợ mình.

Về nguyên nhân cái chết của Daniel, có người đồn rằng ông bị Thomas siết cổ tới chết, cũng có người nói Thomas đã dùng búa đập chết cha vợ. Sự thật thế nào không ai rõ, chỉ biết sau đó Thomas bị định tội giết người và nhận án treo cổ.

Lúc bị đưa lên giá treo cổ, gã khốn này đã nguyền rủa rằng: Từ nay về sau, bất kì ai ngồi lên cái ghế mà gã yêu nhất sẽ chết ngay lập tức.

Sau khi gã bị hành quyết, khách sạn nhỏ được qua tay cho Tony Earnshaw, về sau Tony đã đổi tên khách sạn thành Busby Stoop Inn và duy trì hoạt động tới tận năm 2012 mới đóng cửa.

Còn cái ghế yêu thích của Thomas được Tony cố ý để lại trong khách sạn, không chỉ vậy Tony Earnshaw còn mua cả cái giá đã treo cổ Thomas về đặt trước cửa, xem như một cách để thu hút khách.

Vô số người nghe tiếng mà đến, trong số đó có rất nhiều người không tin vào lời nguyền của Thomas, họ vô tư ngồi lên ghế đùa giỡn, nhưng ngay sau khi rời khỏi khách sạn, những kẻ to gan nọ đều qua đời một cách ly kì.

Những cái chết đầu tiên liên quan đến cái ghế được ghi lại vào giai đoạn đầu Chiến tranh thế giới thứ 2. Lúc ấy cách khách sạn khoảng 1600m là sân bay nhỏ, có rất nhiều phi công Canada đang trú tại đây thường xuyên ghé đến khách sạn nhỏ này để ăn uống.

Đa số các phi công này đều còn rất trẻ, không biết sợ hãi, dưới tác dụng của cồn, họ thường xuyên đánh đố nhau xem ai có gan ngồi lên cái ghế bị nguyền rủa. Cuối cùng những ai từng ngồi lên cái ghế đều hy sinh trong chiến tranh, không một ai sống sót.

Đương nhiên lúc bấy giờ người ta chỉ cho rằng đó là chuyện trùng hợp, hơn nữa vào lúc này chết trên chiến trường là vô cùng bình thường. Mãi đến năm 1968, ông chủ của khách sạn mới chú ý tới những cái chết khác thường diễn ra chung quanh cái ghế.

Lúc ấy có hai lính không quân Hoàng gia Anh vào khách sạn ăn uống, họ đánh đố nhau xem ai dám ngồi lên cái ghế bị nguyền rủa, cuối cùng cả hai đều ngồi lên. Sau đó vài ngày, ông chủ khách sạn nghe được tin rằng ngay sau khi ra khỏi khách sạn, hai người lính này đã bị tai nạn xe cộ và chết tại chỗ.

Vài ngày sau, bốn năm công nhân vào ăn cơm, sau một hồi bàn tán về cái ghế, hai người tỏ vẻ không tin nên bước lại ngồi lên. Cùng ngày, trong lúc đang làm việc, một trong hai người đã ngã khỏi giàn giáo chết ngay tại chỗ. Người còn lại thì trong lúc đi vệ sinh đột nhiên vấp té cũng chết luôn.

Sau đó liên tục lại có thêm vài người qua đời, những cái chết đầy trùng hợp này làm mọi người bắt đầu sợ hãi, nhận thấy sự nguy hiểm của cái ghế, chủ khách sạn quyết định cất nó vào trong hầm rượu.

Những tưởng mọi chuyện đã xong, nhưng bẵng đi một thời gian, ngày nọ, một nhân viên đưa hàng sau khi chất rượu xong thấy mệt nên ngồi lên cái ghế để nghỉ ngơi, trước khi ra về anh ta còn khen cái ghế rất êm, ngồi lên cực kì thoải mái.

Dù chủ khách sạn đã tỏ ra khá lo lắng và nói cho anh ta biết về lời nguyền, anh chàng vẫn vui vẻ ra về. Chỉ mấy tiếng sau khi ra khỏi khách sạn, nhân viên giao hàng này đã qua đời vì tai nạn xe.

Sau chuyện này lần lượt lại có thêm hơn 50 người nữa vô tình hoặc cố ý ngồi lên cái ghế chết chóc, nhưng không một ngoại lệ, tất cả họ đều qua đời chỉ vài tiếng sau khi bước ra khỏi khách sạn.

Một trong những cái chết ly kì nhất phải kể đến cái chết của một công nhân xử lý ống khói.

Chiều nọ, một công nhân xử lý ống khói đã cùng bạn mình vào khách sạn ăn uống. Sau vài ly rượu, cả bọn bắt đầu không sợ trời không sợ đất, thách nhau ngồi lên cái ghế bị nguyền rủa (lúc này cái ghế vẫn còn được trưng bày ở sảnh khách sạn). Trong khi mọi người đưa đẩy không ai dám ngồi lên, anh công nhân gan lớn đã bước đến và ngồi xuống trước ánh mắt tự hào của đám bạn.

Hôm sau, người ta tìm thấy thi thể của anh trong tình trạng bị treo lơ lửng trên giá treo cổ được đặt trước khách sạn.

Sau khi trải qua hàng loạt sự cố đáng sợ trên, chủ khách sạn quyết định liên lạc với bảo tàng Thirsk, tặng chiếc ghế cho nhà bảo tàng này, với điều kiện duy nhất là không được để bất kì ai ngồi lên nó.

Dần dà những câu chuyện kinh dị quanh chiếc ghế được lan truyền rộng rãi, người ta gọi nó là Cái Ghế Của Busby.

Nguồn bài: Goody25