Khám phá

George Stinney Jr. - Tử tù trẻ tuổi nhất lịch sử và 70 năm hành trình tìm ra sự thật

H.Khanh
George Stinney Jr. chỉ mới 14 tuổi khi bị xử tử ở Nam Carolina năm 1944. Tòa án mất 10 phút để kết tội cậu và 70 năm sau mới xác nhận cậu bị hàm oan.
George Stinney Jr. bị tử hình khi chỉ mới 14 tuổi vào năm 1944.

Tù nhân trẻ tuổi nhất ở Mỹ từng phải ngồi ghế điện là một cậu bé 14 tuổi người Mỹ gốc Phi tên George Stinney Jr. Cậu bị xử tử ở Deep South vào năm 1944, giữa thời kỳ của luật Jim Crow.

George Stinney Jr. sống ở Alcolu, nơi người da trắng và người da đen sống cách nhau một đường ray xe lửa, gia đình Stinney sống khá đầm ấm trong một ngôi nhà được công ty trợ cấp, nhưng cũng phải dọn đi khi George Stinney Jr. bị buộc tội giết hai bé gái da trắng.

Bồi thẩm đoàn gồm 10 người đàn ông da trắng tốn tất cả 10 phút để kết tội cậu – và mãi 70 năm sau, người ta mới nhận ra Stinney vô tội trong vụ án này.

Án mạng của Betty June và Mary Emma Thames

Mary Emma Thames (bên trái) trong một tấm hình với gia đình vào năm 1943. Thames và bạn là Betty June Binnicker đã bị sát hại vào năm 1944.

Vào tháng Ba năm 1944, Betty June Binnicker, 11 tuổi và Mary Emma Thames, 7 tuổi, đang đạp xe quanh Alcolu để tìm hoa. Khi hai bé gái thấy Stinney và em gái Aimé, Binnicker và Thames dừng lại để hỏi hai người có biết cây lạc tiên ở đâu không. Và đây là lần cuối cùng hai bé gái được nhìn thấy còn sống.

Binnicker và Thames không về nhà tối đó. Tin tức về vụ mất tích của hai bé gái lan truyền và hàng trăm cư dân Alcolu bắt đầu đi tìm Binnicker và Thames, trong số những tình nguyện viên có cả bố của Stinney. Cuộc tìm kiếm kết thúc vào ngày hôm sau khi xác chết của hai bé gái được phát hiện trong một con mương sũng nước.

Khi bác sĩ Asbury Cecil Bozard kiểm tra cơ thể của hai bé gái, ông không thấy dấu hiệu ẩu đả, mặc dù cả hai đều tử vong do những vết thương nặng ở đầu.

Thames có một vết thương miệng tròn đâm thẳng vào hộp sọ, cùng với vết xước dài tầm 5cm bên trên lông mày phải. Binnicker đã chịu ít nhất bảy cú đánh vào đầu. Sau đó, pháp y nhận thấy rằng mặt sau hộp sọ của cô bé đã bị thương đến mức “nhìn như một khối xương bị nghiền.”

Bozard kết luận rằng hung khí giết Binnicker và Thames là một dụng cụ tròn với kích cỡ to bằng đầu búa.

Một tin đồn xuất hiện quanh thị trấn rằng các bé gái đã dừng chân tại một gia đình da trắng khá giả vào ngày vụ án mạng xảy ra, nhưng tin đồn này chưa bao giờ được xác thực, và cảnh sát cũng không tìm một nghi phạm da trắng nào.

Khi cảnh sát hạt Clarendon biết được từ một nhân chứng rằng Binnicker và Thames từng nói chuyện với Stinney không lâu trước khi án mạng xảy ra, họ đã có ngay mục tiêu của mình. George Stinney Jr. bị còng tay và thẩm vấn hàng giờ đồng hồ trong một căn phòng nhỏ mà không có cha mẹ, luật sư hoặc bất kỳ nhân chứng nào.

Vân tay của George Stinney Jr. được chụp lại khi vụ án đang tiến hành điều tra.

Cảnh sát tuyên bố rằng Stinney thú nhận đã giết Binnicker và Thames sau khi âm mưu quan hệ tình dục với một trong hai bé gái thất bại.

Một sĩ quan tên H.S. Newman viết trong báo cáo rằng,

Tôi đã bắt một đứa trẻ tên là George Stinney. Sau đó cậu ta thú nhận với tôi mọi chuyện, thậm chí còn chỉ cho tôi biết nên tìm một thanh sắt dài ở đâu. Cậu ta nói rằng đã chôn thanh sắt đó ở gần xe đạp của mình.

Newman từ chối tiết lộ nơi Stinney bị giam giữ, ngay cả cha mẹ cậu bé cũng không biết cậu ở đâu trong khi ngày hầu tòa đã đến gần. Vào thời này, 14 tuổi đã được coi là đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự - và Stinney gần như chắc chắn đã bị kết tội với hai vụ án mạng.

Khoảng một tháng sau khi hai bé gái được phát hiện, phiên tòa xét xử George Stinney Jr. mở ra tại Tòa án hạt Clarendon. Luật sư do Tòa án chỉ định Charles Plowden gần như không làm gì để bảo vệ Stinney.

Trong phiên tòa kéo dài hai giờ, Plowden không gọi một nhân chứng nào đến trước tòa án hoặc đưa ra bất kỳ bằng chứng nào có thể lật ngược vụ truy tố. Bằng chứng quan trọng nhất được đưa ra chống lại Stinney là lời thú nhận bị cáo buộc của cậu, nhưng không có hồ sơ bằng văn bản về việc cậu thiếu niên thừa nhận giết người.

Vào thời điểm xét xử, Stinney không được gặp bố mẹ trong nhiều tuần và họ cũng sợ bị một đám đông da trắng tấn công nên gia đình Stinney cũng không dám đến tòa án. Đứa trẻ 14 tuổi bị bao quanh bởi những người lạ mặt trong suốt quá trình xét xử.

Sau cuộc thảo luận chỉ mất chưa đầy 10 phút, bồi thẩm đoàn đã đưa ra kết luận Stinney phạm tội giết người, không có khuyến nghị ân xá nào được đưa ra. Ngày 24 tháng Tư năm 1944, cậu thiếu niên 14 tuổi bị đưa lên ghế điện vì tội giết người.

George Stinney Jr. (giữa hình)

Cuộc hành quyết này xảy ra nhưng vẫn có nhiều người phản đối. Ở Nam Carolina, nhiều người thuộc công đoàn, cả da trắng lẫn da đen đã kiến nghị lên thống đốc Olin Johnston ban khoan hồng cho Stinney vì cậu còn quá trẻ tuổi.

Hàng trăm lá thư và điện tín đổ về văn phòng thống đốc, cầu xin ông rủ lòng thương xót với Stinney. Những người ủng hộ Stinney đã kháng cáo với đủ mọi lý do, từ sự bất công trong xét xử, đến những bài học về lòng khoan hồng trong Kitô giáo. Nhưng cuối cùng, không có lý do nào đủ mạnh mẽ để cứu Stinney.

Vào ngày 16 tháng Sáu năm 1944, George Stinney Jr. bước vào phòng xử tử tại Tòa án bang Nam Carolina ở Columbia với một quyển Kinh thánh kẹp dưới cánh tay.

Stinney mặc một bộ đồ sọc rộng, bị trói vào một chiếc ghế điện cỡ người lớn, nhưng cậu nhỏ đến mức người thi hành phải khá vất vả để điều chỉnh điện cực cho cơ thể của cậu.

Một trợ lý hỏi Stinney rằng cậu có lời gì muốn nói không. Stinney chỉ đáp lại là “Không”, vị bác sĩ ở đó chế giễu, “Mày không muốn nói gì về những việc mày đã làm à?” Một lần nữa, cậu chỉ lạnh lùng từ chối.

Khi các quan chức bật công tắc, 2.400 volt tăng vọt qua cơ thể Stinney, khiến chiếc mặt nạ bị tuột ra. Đôi mắt cậu mở to và đẫm lệ, nước bọt chảy ra từ miệng. Hai lần giật điện nữa, và mọi chuyện kết thúc.

Stinney được tuyên bố đã tử vong. Trong khoảng thời gian chỉ 83 ngày, cậu bé đã bị buộc tội giết người, xét xử, kết án và bị xử tử.

Katherine Robinson, một người chị em của George Stinney làm chứng trước tòa về những gì bà nhớ từ ngày Stinney bị bắt. Vụ án 70 năm tuổi được mở lại vào năm 2014.

Bản án của George Stinney đã bị vô hiệu hóa vào năm 2014. Anh chị em của cậu tuyên bố rằng lời khai của cậu là bị ép buộc và cậu có bằng chứng ngoại phạm: Vào thời điểm xảy ra án mạng, cậu đang ở cùng em gái Aimé, chăm sóc cho đàn bò của gia đình. Một tù nhân tên Wilford Hunter cũng bước lên, nói rằng Stinney đã phủ nhận việc giết Binnicker và Thames.

Tôi không giết hai người đó. Sao họ lại xử tử tôi vì một thứ mà tôi không hề làm?

Sau nhiều tháng xem xét, vào ngày 17/12/2014, thẩm phán Carmen T. Mullen đã bỏ qua bản án giết người của Stinney, đồng thời bình luận rằng tử hình là một bản án thật sự bất công cho cậu.

Anh chị em của George Stinney Jr. vui mừng khôn xiết khi biết rằng anh trai của họ đã được miễn tội sau 70 năm, họ rất vui vì đã sống đủ lâu để thấy điều đó xảy ra. Em gái của Stinney kể lại rằng:

Giống như một đám mây đen vừa tan đi vậy. Khi nhận tin, chúng tôi đang ngồi với một số người bạn. Tôi chỉ biết chắp tay lại và cảm ơn Chúa, chắc hẳn Ngài đã nghe thấy lời tôi. Đây là điều chúng tôi đã luôn khao khát trong suốt nhiều năm qua.

Nguồn bài: Allthatsinteresting