Kinh dị

Ca khúc 'Xin Lỗi, Em Yêu' - từ giai điệu vui tươi trở thành 'cơn ác mộng' của cả Thượng Hải

Thanh Yên
“Xin lỗi, em yêu. Không phải không yêu em, chỉ là không muốn lại làm em khóc."

Bài hát Xin Lỗi, Em Yêu mà hầu hết những người sinh sau năm 90 ở Thượng Hải đều có thể ngâm nga vài câu, là một trong những tác phẩm tiêu biểu của ban nhạc Thảo Manh. Bài hát có giai điệu khá vui vẻ, thoải mái và mang màu sắc tình yêu đôi lứa.

Nhưng nếu nó liên tục được phát đi phát lại trong trung tâm thương mại suốt mười mấy năm không rõ lý do, lại còn dính dáng tới những câu chuyện ma quỷ được đồn thổi quanh trung tâm thương mại này, thì chắc chắn không còn vui tươi nữa đâu.

Pacific Sogo về đêm, thường có hồn ma trẻ con xuất hiện

Trung tâm thương mại Pacific Sogo toạ lạc ở Từ Gia Hối - khu vực phồn hoa nhất Thượng Hải, gần sát trung tâm thể dục thể thao Thượng Hải nên cực kỳ sầm uất. Nhưng thật ra nơi này lại được liệt vào một trong 10 khu vực có ma ám nổi tiếng nhất Thượng Hải.

Pacific Sogo vào ban ngày rất náo nhiệt, người đến kẻ đi, dòng người không lúc nào dừng lại. Vậy nhưng đêm xuống sẽ biến thành cảnh tượng hoàn toàn khác:

Đại sảnh yên tĩnh trống rỗng, hàng loạt những kệ, quầy hàng nằm dài khắp nơi, thi thoảng lại vang lên những tiếng động kì quái.

Bảo vệ làm việc ở Pacific Sogo vẫn đi tuần tra như mọi khi, đột nhiên, anh ta nghe được tiếng trẻ con, có khi là đang khóc, khi lại đang cười, như thể có một đứa trẻ ham chơi nào đó lén trốn vào trung tâm thương mại, đợi đến đêm mới chạy ra chơi trốn tìm.

Lúc ban đầu, bảo vệ không nghĩ gì nhiều, chỉ cầm đèn pin đi từng tầng một tìm kiếm nơi phát ra tiếng động. Nhưng suốt đêm đó, anh ta vẫn không tìm được gì, tiếng động lạ kia tới gần sáng cũng biến mất. Đến khi trời sáng hẳn, bảo vệ mới giật mình nhận ra một việc, có lẽ thứ đêm qua anh ta gặp được không phải người. Bởi vì chẳng có bậc cha mẹ nào lại để con mình nửa đêm nửa hôm lẻn vào trung tâm thương mại, càng chẳng có đứa trẻ nào to gan tới mức nửa đêm chạy vào trung tâm thương mại tối om chơi trốn tìm.

Chẳng bao lâu chuyện này được bàn tán khắp nơi, làm các nhân viên trong trung tâm thương mại vô cùng sợ hãi. Giám đốc trung tâm lo chuyện này truyền ra ngoài sẽ làm ảnh hưởng tới việc buôn bán nên cấm mọi người nhắc lại, đồng thời cử thêm vài bảo vệ trực đêm.

Chuyện này cứ thế tạm lắng xuống, một thời gian sau, Pacific Sogo phát triển ngày càng tốt, nên giám đốc quyết định phát triển thêm khu vực dành riêng cho trẻ em. Từ đây, chuyện ma quái lại tái diễn và ngày càng thường xuyên hơn. Không chỉ bảo vệ đi tuần đêm nghe được tiếng trẻ em khóc cười, mà cả đồ chơi cá nhân đã sắp xếp trước khi về, sang ngày hôm sau lại rơi đổ khắp nơi. Như thể có đứa trẻ nào đã chạy đến phá rối, thậm chí trên vài món đồ chơi còn có dấu răng trẻ em.

Không lâu sau, chuyện quái dị hơn đã xảy ra. Có một bà mẹ dẫn theo con gái vào mua búp bê, cô bé chần chừ ở hàng búp bê rất lâu mới chọn được một con mình thích, vậy nên ôm cứng vào lòng không chịu buông ra. Đột nhiên như có một thế lực vô hình nào đó đẩy cô bé ngã xuống đất, kéo con búp bê trong tay cô bé ra ngoài, bẻ gãy đầu nó rồi quăng xuống đất.

Sau chuyện này, giám đốc không thể ngồi yên nữa, ông cho đóng cửa trung tâm thương mại suốt ba ngày để sắp xếp lại mọi thứ, còn mời một đại sư đến làm phép. Đại sư này cho rằng, trong trung tâm thương mại có hồn ma trẻ con lòng đầy oán hận, nó thường xuyên xuất hiện đi phá rối mọi người. Nếu không tìm cách giải quyết thì hồn ma này sẽ còn tiếp tục quậy phá. Không biết sau đó đại sư đã làm phép thế nào, chỉ biết từ ấy khắp trung tâm thương mại Từ Gia Hối đều phát bản nhạc Xin Lỗi, Em Yêu và kéo dài suốt mấy chục năm sau đó.

Nơi từng là Dục Anh đường, nay lại thành thánh địa của ma quỷ

Tại sao trung tâm thương mại luôn sầm uất này lại xuất hiện hồn ma trẻ em? Có rất nhiều đồn đoán được đưa ra, nhưng nhiều nhất phải kể đến lời đồn về Dục Anh đường.

Dục Anh đường hay còn gọi là Dục Anh viện, vào thời trước, đây là nơi thu nhận những đứa trẻ bị vứt bỏ, có thể hiểu nơi đây gần giống như cô nhi viện ngày nay.

Trong thời kì chiến tranh, không ít gia đình bị bom đạn chia rẽ, những đứa trẻ may mắn sống sót nhưng bị mất cha mẹ được các cha xứ người nước ngoài thu nhận vào các “cô nhi viện” thế này. Khu vực xây dựng Pacific Sogo, trước kia cũng là một Dục Anh đường.

Nhưng một sự cố đáng tiếc đã xảy ra. Trong một trận chiến, quân Nhật đã thả bom oanh tạc Thượng Hải, làm Dục Anh đường bốc cháy, rất nhiều trẻ em không kịp trốn thoát đã phải chết oan trong đám cháy đó. Người ta cho rằng những đứa trẻ chết oan này lòng mang oán hận, kéo dài suốt gần trăm năm sau vẫn không thể nào tiêu tán.

Ngoài ra còn có một câu chuyện khác, người ta đồn trong lúc xây dựng Pacific Sogo, đã có một đứa trẻ vô tình chạy vào khu vực đang thi công và chẳng may qua đời. Từ đó về sau, mỗi đêm linh hồn đứa trẻ đều hiện về khóc tìm mẹ.

Giám đốc biết chuyện, vì muốn xoa dịu linh hồn đứa trẻ đã nghe theo lời khuyên của đạo sĩ, phát bài hát Xin Lỗi, Em Yêu trong khắp trung tâm, như một cách trấn an linh hồn đứa trẻ tội nghiệp. Cứ thế bài hát đã được truyền phát suốt hàng chục năm như vậy.

Nhưng có vẻ bài hát này không có tác dụng gì nhiều, vẫn có không ít người nói mình từng gặp chuyện ma quái trong trung tâm thương mại.

Một cô gái kể mình và bạn từng đến trung tâm thương mại này xem phim suất chiếu tối, lúc ra cũng đã hơn 12 giờ. Do không muốn đợi thang máy nên hai cô quyết định đi thang cuốn, nhưng khi đi xuống tới lầu một, hai người nhìn thấy một đứa bé ăn mặc rách rưới, sắc mặt tiều tuỵ, hốc mắt đen thùi, ngay khi đi tới trước mặt họ, đầu đứa trẻ này bỗng nhiên rơi xuống đất, cả hai hoảng hốt chạy vội ra ngoài.

Còn có người từng đến nhà hàng trong trung tâm thương mại dùng cơm, trong lúc ăn họ vô tình nhìn vào tấm kính cửa sổ thì thấy có ba đứa trẻ mặt mũi đầy máu đang chậm rãi bò từ cây cột sau lưng mình xuống. Người này hoảng hốt quay đầu lại nhìn cây cột thì không thấy có gì, nhưng khi nhìn vào kính thì ba đứa trẻ kia vẫn còn y nguyên, anh ta hoảng sợ kéo bạn mình bỏ chạy. Khi về tới nhà anh ta có kể lại chuyện này cho bạn mình nghe, nhưng người bạn kia lại nói hoàn toàn không nhìn thấy gì cả.

Tuy những câu chuyện bên trên thật giả lẫn lộn, nhưng có một điều không thể phủ nhận là bài hát Xin Lỗi, Em Yêu đã thành nỗi ám ảnh không nhỏ với người dân ở Thượng Hải.

Thậm chí không ít người còn lên mạng nói đùa rằng: Đã sang thế kỷ 21 rồi, tại sao vừa bước vào trung tâm thương mại này là lại thấy nghe bài hát đó? Chẳng lẽ hồn ma kia nghe không chán à?

Hồn ma đứa trẻ kia có nghe chán không, chúng ta không sao biết được, nhưng truyền thuyết đô thị này vẫn vì sự tồn tại của nó mà trở nên vô cùng đáng sợ và ám ảnh.

Nguồn bài: Zhihu