Dễ thương

50 chú mèo sống hòa bình trong căn nhà nổi nên thơ trên dòng kênh Amsterdam

An Hy
Nơi đâu có hoàng thượng thì dù đường xa vạn dặm sen cũng đến.

Không truyền thông gì nhiều, cũng chẳng tấp nập mở cửa đón khách với ưu đãi, khuyến mãi hay tặng phẩm hấp dẫn, song địa điểm này lại đang được chia sẻ rất nhiều trên các trang mạng xã hội nước ngoài.

Hơn 50 hoàng thượng tuy nổi tiếng thuộc dòng dõi ghét nước, nhưng lại ngoan ngoãn chấp nhận suốt ngày lênh đênh trên mặt hồ ở chốn trú ẩn này. Chúng có một mái ấm đẹp xinh, có sen cung phụng và có được sự chăm bẵm nuôi nấng với đầy tình yêu thương. Tất cả bắt đầu từ cách đây rất lâu, với một người phụ nữ giản dị sống cạnh con kênh Herengratch hiền hòa ở Amsterdam.

Người phụ nữ đó chính là bà Henriette Van Weelde. Năm 1966, bà phát hiện một gia đình mèo hoang nhỏ bé đang sống khúm núm dưới tán cây đối diện nhà mình. Bà đã quyết định đón chúng về để chăm sóc. Rồi không hiểu bằng cách nào, có thể do lũ mèo kháo nhau, hay do bọn chúng quan sát, thám thính lẫn nhau, mà vài ngày sau, một chú mèo hoang khác xuất hiện. Bà vẫn sẵn lòng đón nó về nhà. Rồi lại vài ngày sau nữa, một con khác xuất hiện. Bà tiếp tục chăm sóc cho nó. Rồi lại con khác nữa đến gia nhập gia đình. Rồi lại thêm một con khác, rồi một con khác nữa,… cứ thế dần dần Henriette trở thành “người phụ nữ mèo”.

Henriette khi còn trẻ

Động vật bốn chân không phải những nhân vật duy nhất xuất hiện. Nhiều người khác cũng bắt đầu tìm đến bà để nhờ vả khi không còn khả năng, không thể, hay không muốn chăm sóc vật nuôi của mình. Càng ngày, căn nhà nhỏ cạnh kênh Herengratch càng trở nên chật cứng không có chỗ chứa, trong khi số lượng mèo gia tăng không ngừng nghỉ.

Căn nhà cũ chật cứng mèo

Đến lúc này, Henriette mới nảy ra ý tưởng. Nếu con người có thể sống trong những ngôi nhà nổi, thì tại sao lũ mèo lại không? Tụi nó có thể ghét nước nhưng chắc chắn sẽ không khó chịu trừ khi bị nhúng ướt sũng đâu nhỉ?!

Nghĩ là làm, năm 1968, người phụ nữ này quyết định mua luôn một chiếc sà lan cũ cho các hoàng thượng. Toàn bộ nội thất bên trong đều được tháo xuống và cải tạo thành chỗ ở tiện nghi cho chúng. Không chỉ vậy, hội các con sen chân chính – những tình nguyện viên đầu tiên của ngôi nhà cũng tề tựu đông đủ tại đây với mục đích chăm sóc và quản lý giúp bà Henriette.

Cre: depoezenboot

3 năm sau, sà lan cũ ọp ẹp xuống cấp với nhiều lỗ thủng lớn. Chiếc thứ 2 được mua và dọn đến năm 1971. May mắn là đến thời điểm này, nhiều người đã biết về nó và ghé thăm nhiều hơn. Không chỉ mang mèo đến, mà đôi lúc, họ còn xin nuôi và chăm sóc, hay chỉ đơn giản là đến ngắm nghía, vuốt ve cho thỏa mãn. Vì suy cho cùng, một căn nhà nổi nơi mèo ngự trị là điều hoàn toàn khác biệt và độc đáo, gây tò mò cho mọi người.

Ngôi nhà thứ 2 này phục vụ những cư dân của mình gần cả thập kỉ rồi cũng xuống cấp như đàn anh đi trước. Nhưng thay vì sà lan, năm 1979, một chiếc thuyền nổi Hà Lan size lớn được thay vào. Đặc biệt hơn nữa, xưởng đóng tàu còn thiết kế sao cho nó có thể đáp ứng đủ các yêu cầu để nuôi nấng động vật bên trong mà không gặp nhiều trở ngại.

Đến ngày 3/6/1987, sau khi tham khảo ý kiến của chính quyền thành phố, căn nhà đăng kí trở thành một tổ chức từ thiện chính thức với cái tên Stichting de Poezenboot – Quỹ Thuyền Mèo.

Cre: depoezenboot

Kể từ đó cho đến nay, với nhiều lần tu sửa, lắp thêm thuyền, trở thành “dãy nhà nổi” lớn, hay kể cả phải trải qua các biến cố như mất thuyền, cắt bỏ thuyền,… nơi đây đã trở thành một điểm đến đặc biệt trên các con kênh ở giữa lòng thành phố.

Thậm chí, vào năm 2002, những chiếc thuyền còn được đại tu nhằm đáp ứng yêu cầu pháp lý để được công nhận là một khu bảo tồn động vật hiện đại.

Nhà nổi cho mèo ở hiện tại
Cre: Jorge Royan

Và tuy mở cửa hàng ngày cho du khách ghé thăm, nhưng thời gian này chỉ kéo dài có vài giờ nhằm tôn trọng mục tiêu ban đầu của bà Henriette: chăm sóc mèo hoang và kiếm tìm gia đình mới cho chúng. Không đặt lợi nhuận lên trên hết, việc tìm kiếm gia đình cho mèo được các nhân viên ở đây rất quan tâm, cũng như kiểm soát nghiêm ngặt để giúp chúng có một mái ấm mới hạnh phúc dài lâu.

Trong suốt thời gian diễn ra dịch Covid-19, tổ chức hoàn toàn đóng cửa và chỉ duy trì một số lượng nhân viên nhất định để chăm sóc những cư dân nơi đây. Nếu có nhu cầu nhận nuôi một hoàng thượng, người dân cần đặt lịch hẹn trước rồi phỏng vấn 1-1 với mèo để tìm hiểu nhau, cũng như giữ an toàn theo cách tốt nhất.

"Samus: Đừng có mà vuốt ve trẫm! Trẫm cào cho bây giờ..."

Cho đến nay, mái ấm đặc biệt này vẫn là ngôi nhà nổi dành cho mèo đầu tiên, cũng như là duy nhất trên thế giới. Tuy bà Henriette đã mất vào năm 2005, nhưng tổ chức, hay nói đúng hơn là dãy nhà nổi vẫn luôn lưu giữ kỉ niệm cùng tình cảm mà bà dành cho loài động vật đáng yêu này. Theo mong ước của bà, nơi này đã, đang và hi vọng sẽ mãi duy trì là nơi ăn chỗ ở cho tất cả những "hoàng thượng" đi lạc, không có chốn về nào khác của thành phố Amsterdam, Hà Lan.

Nếu có nhu cầu tìm hiểu, hoặc đơn giản chỉ là ngắm nhìn vài chiếc ảnh mèo xinh xắn, bạn có thể truy cập website hoặc trang instagram của Thuyền Mèo theo link đính kèm.

Nguồn bài: Boredpanda/Depoenzenboot