Lịch sử

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Treng
Từ thế kỷ XV đến thế kỷ XIX, hơn 12,4 triệu người da màu đã trở thành nạn nhân của các chuyến tàu nô lệ trên Đại Tây Dương.

Cuộc mua bán nô lệ Đại Tây Dương đã chứng kiến hàng triệu người châu Phi bị buộc rời khỏi quê hương và được vận chuyển trên những chuyến tàu đến châu Mỹ. Chuyến đi này chỉ là một giai đoạn trung gian, nhưng có một sự thực rằng khoảng 20% số nô lệ đã không bao giờ được thấy đất liền lần nào nữa. Vì điều kiện sống trên tàu quá tồi tệ khiến nhiều nô lệ chết vì bệnh dịch, một số người thì bị tra tấn và ném xuống biển. Thậm chí, nhiều nô lệ không chịu nổi đau đớn nên đã tự tử để thoát khỏi nghịch cảnh.

Nô lệ bị bắt trong các vụ tấn công hoặc được mua từ những thương nhân châu Phi

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Chế độ nô lệ là một phần của xã hội châu Phi từ rất lâu trước khi có sự xuất hiện của người da trắng. Tuy nhiên, chế độ nô lệ được thực hiện trong truyền thống châu Phi rất khác so với các thương nhân châu Âu.

Nô lệ được mua bán trong lục địa này được coi là dấu hiệu của sự giàu có. Họ có thể là người hầu khế ước, nông nô, nhưng tuyệt đối không phải là hàng hóa. Còn đối với các thương gia châu Âu, nô lệ bị coi như những món hàng vô tri và được vận chuyển qua Địa Trung Hải và đến châu Mỹ.

Khi người châu Âu đến châu Phi, họ đã tấn công những người dân vô tội để bắt họ trở thành nô lệ. Ngoài ra, người da trắng đã mua lại nô lệ từ các thương nhân châu Phi ở Vương quốc Congo. Kể từ đó, các thương nhân ở lục địa đen đã bắt đầu tấn công các khu vực lân cận để có thêm nhiều nô lệ rồi bán cho người châu Âu.

Nô lệ bị xích lại với nhau và bị nhồi nhét trên các chuyến tàu

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Các nô lệ từ khắp châu Phi được tập hợp lại tại thành phố cảng để vận chuyển qua Đại Tây Dương. Sau khi bị cạo trọc và đóng dấu, các nô lệ sẽ bị xích lại với nhau. Dây xích trên cơ thể nô lệ ăn sâu vào da thịt họ gây ra các vết lở loét, nhiễm trùng.

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Càng nhiều nô lệ thì sẽ càng được nhiều tiền. Vì vậy, những người nô lệ đã bị nhồi nhét đến mức không thể di chuyển. Thậm chí, vì không gian quá chật chội, họ không thể tìm được cái xô để đi vệ sinh. Kết quả những con người đáng thương này đã phải ngủ trên bãi chất thải của mình.

Điều kiện vệ sinh đã khiến nhiều nô lệ chết vì bệnh dịch

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Những nô lệ chỉ được phép lên boong tàu khi thời tiết cho phép. Nếu không, họ sẽ phải ở lại bên dưới boong tàu hôi thối và ẩm mốc.

Chính vì điều kiện sống tồi tệ như vậy đã khiến nhiều người chết vì bệnh dịch. Bệnh lỵ là một trong những nỗi sợ hãi của nhiều nô lệ trên tàu. Một cựu bác sĩ phẫu thuật trên tàu nô lệ đã mô tả lại khung cảnh lúc đó: "Dưới boong tàu được bao phủ bởi máu và các chất nhầy do hậu quả của bệnh lỵ. Nơi ấy ẩm mốc và hôi thối giống như một cái lò mổ gia súc".

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Ngoài ra, các bệnh cúm, sởi, sốt rét và đậu mùa cũng rất phổ biến trên các con tàu nô lệ. Tỷ lệ tử vong của nô lệ vì bệnh dịch lên đến 15%.

Nhiều nô lệ đã quyết định tự tử vì không chịu nổi đau khổ

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Rất nhiều người châu Phi chưa từng thấy người da trắng bao giờ. Vì vậy, họ luôn sống trong sợ hãi vì cho rằng bản thân sẽ bị ăn thịt. Điều kiện sống tồi tệ cũng nỗi lo sợ giằng xé tâm can, nhiều nô lệ đã tự tử bằng cách nhịn ăn hoặc nhảy xuống biển.

Bất kỳ nô lệ nào bị chết trong quá trình vận chuyển sẽ giảm lợi nhuận, vì vậy phi hành đoàn đã làm mọi cách để giữ được càng nhiều nô lệ trên tàu càng tốt. Chế độ ăn uống của các nô lệ trên tàu là bánh mì, đậu và thịt muối. Nếu một nô lệ từ chối thức ăn, anh ta sẽ bị đánh đập dã man.

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Ngoài ra, nếu nô lệ vẫn không nghe lời, các phi hành đoàn sẽ mở miệng và ép thực phẩm xuống cổ họng của những con người da màu khốn khổ. Họ sử dụng một loại dụng cụ có tên là mỏ vịt để buộc chặt cổ của nô lệ, khiến họ bắt buộc phải mở miệng và bị nhồi nhét thức ăn để duy trì sự sống.

Theo một nguồn tin khác, nếu nô lệ từ chối tham gia các bài tập được coi là cần thiết để bảo vệ sức khỏe, họ sẽ phải chịu những trận đòn roi tan xương nát thịt.

Phụ nữ và trẻ em trên tàu nô lệ bị lạm dụng, hãm hiếp

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Trên các tàu nô lệ, đàn ông và phụ nữ châu Phi không được tiếp xúc với nhau. Trong khi đàn ông bị xích lại thành từng chuỗi ở dưới boong tàu thì phụ nữ và các bé gái không cần ở nơi tối tăm, bốc mùi đó.

Mặc dù không phải chịu đựng cuộc sống thiếu điều kiện vệ sinh, nhưng họ lại bị thủy thủ đoàn lạm dụng tình dục, thậm chí hãm hiếp. Trên một số tàu, thuyền trưởng ngủ trên võng còn các cô gái sẽ tụ tập ở dưới sàn.

Khi tàu cập bến, các nô lệ sẽ được đưa vào thị trường như một món hàng

Địa ngục trên mặt nước: Sự khắc nghiệt, tàn bạo trên những chuyến tàu nô lệ Đại Tây Dương

Sau sáu đến tám tuần trên tàu (lâu hơn nếu thời tiết xấu), nô lệ sẽ bị đưa đến các cảng biển của châu Mỹ. Họ bị dồn vào đất liền mà không biết điều gì xảy ra tiếp theo.

Một người đã từng là nô lệ nhớ lại: "Chúng tôi đều nghĩ rằng mình sẽ bị những người da trắng ăn thịt. Điều đó làm cho nhiều người rất đau khổ, thậm chí sợ hãi đến mức run rẩy. Khi chúng tôi được đưa vào đất liền, người da trắng đã gọi những nô lệ cũ đến và nói chuyện với bọn "ma mới". Họ nói rằng chúng tôi sẽ không bị ăn thịt, nhưng chúng tôi phải làm việc. Thông tin này thực sự khiến chúng tôi cảm thấy nhẹ nhõm".

Cuối cùng, tất cả nô lệ bị rao bán như những món hàng. Họ sẽ trở thành lao động chính trên các đồn điền Nam Mỹ hoặc bị vắt kiệt ở vùng biển Caribbean.

Nguồn bài: Tổng hợp