Hài hước

Điểm mặt những dấu câu 'gây thù chuốc oán' với các nhà văn nổi tiếng

Cây SK
Ngay cả các dấu câu cũng có antifan đấy nhé!

Dấu câu không phải là "cánh tay phải" đắc lực nhất cho mỗi người nghệ sĩ khi viết văn của các nhà văn nhưng đôi khi, nó lại là yếu tố quan trọng giúp họ bày tỏ quan điểm và cảm xúc của mình một cách mạnh mẽ. Nhân dịp ngày quốc tế dấu câu sắp đến, sau đây tôi sẽ liệt kê ra danh sách những dấu câu mà các nhà văn nổi tiếng "ghét cay ghét đắng" như hai kẻ thù "không độ trời chung".

1. Dấu phẩy Oxford

Điểm mặt những dấu câu 'gây thù chuốc oán' với các nhà văn nổi tiếng

Dấu phẩy Oxford xuất hiện trong ngữ pháp tiếng anh. Nó còn được mọi người biết tới là dấu câu để bày tỏ cảm xúc một cách tâm huyết cho cả hai bên, và thường là về bên chuyên nghiệp. Nếu trong một câu có khoảng 3 sự vật trở lên, dấu phẩy Oxford sẽ đặt trước sự vật cuối cùng và có chữ "và" theo ngay sau đó.

James Thurber - người viết báo cho tờ The New Yorker và là tác giả của "The Secret Life of Walter Mitty" đã làm một trường hợp để bày tỏ quan điểm trái chiều với dấu câu này trong một cuộc bàn luận về cụm từ “đỏ, trắng, và xanh dương”. Thurber phàn nàn rằng những dấu phẩy đó làm cho câu văn trông rườm rà và khá lộn xộn. Bỏ nó đi khiến câu văn thoáng hẳn ra.

2. Dấu phẩy

Điểm mặt những dấu câu 'gây thù chuốc oán' với các nhà văn nổi tiếng

Gertrude Stein đã không sử dụng dấu phẩy Oxford hay bất kỳ loại dấu phẩy nào khác cả, tác giả cảm thấy rằng dùng chúng khiến bà cảm thấy nặng người. Trong bài "Lectures in America", bà chia sẻ: “Những dấu câu sinh ra là để bị sai khiến và chúng chả có một cuộc đời cho riêng mình đâu. Một dấu phẩy tưởng như có thể giúp bạn mọi lúc giống như việc giữ áo khoác và đi giày cho bạn nhưng lại khiến bạn không thể sống một cuộc sống linh hoạt như bạn đáng lẽ ra phải sống”.

3. Dấu hỏi chấm

Điểm mặt những dấu câu 'gây thù chuốc oán' với các nhà văn nổi tiếng

Dấu phẩy không phải là thứ duy nhất mà Gertrude Stein có ác cảm, bà còn vô cùng ghét dấu hỏi chấm. Theo nhà văn, dấu hỏi chấm luôn tích cực nổi loạn và tất cả những dấu hỏi đều hoàn toàn nhạt nhẽo. "Chả có lý do nào cho nó cả bởi vì câu hỏi là câu hỏi, ai cũng có thể biết đó là câu hỏi ngay từ khi nhìn hoặc nghe thấy, vậy thì phải thêm dấu hỏi chấm vào làm gì cơ chứ?"

4. Dấu cảm thán

Điểm mặt những dấu câu 'gây thù chuốc oán' với các nhà văn nổi tiếng

Trong "Beloved Infidel", hồi ký với F. Scott Fitzgerand ra mắt vào năm ngoái của Sheilah Graham, cô đã miêu tả thứ cô học được từ con người anh ấy về cuộc sống và việc viết lách. Trong đoạn văn chỉ trích được viết bằng mực đỏ, tác giả có ghi rằng: “Hãy lược bỏ tất cả các dấu câu cảm thán đi. Nó như thể đang cười nhạo chính cô vậy”.

5. Dấu lược (Dấu nháy đơn)

Điểm mặt những dấu câu 'gây thù chuốc oán' với các nhà văn nổi tiếng

Nhà viết kịch nổi tiếng George Bernard Shaw cho rằng dấu lược là cực kỳ không cần thiết và phải loại bỏ hoàn toàn chúng trong những từ như "don’t, doesn’t, I’ve, that’s, và weren’t" . Ông chỉ dùng chúng trong những từ như I’ll và He’ll, trong trường hợp đó dấu lược sẽ gây ít gây rắc rối hơn.

Tác giả dành một niềm khinh bỉ vô cùng to lớn cho dấu nháy đơn nhỏ xíu này trong "Notes on the Clarendon Press Rules for Compositors and Readers". Ông chia sẻ: “Đây không phải là lý do gây sốc nhất cho việc cứ phải suốt ngày dùng những dấu lược xấu xí này”.

6. Dấu chấm phẩy

Điểm mặt những dấu câu 'gây thù chuốc oán' với các nhà văn nổi tiếng

Kurt Vonnegut trong bài tiểu luận “Here is a lesson in creative writing” (xuất bản trong cuốn sách "A man without a country") của mình đã đưa ra ý kiến mạnh mẽ chống lại việc dùng các dấu chấm phẩy ở ngay quy tắc thứ nhất: “Không bao giờ dùng dấu chấm phẩy”.

Ông có ác cảm với dấu chấm phẩy vì chúng chả nói lên được gì và tuyên bố: “Dùng dấu chấm phẩy chỉ thể hiện là bạn đã lên tới đại học mà thôi”. Những người yêu thích dấu chấm phẩy tin rằng chỉ tác giả chỉ đang đùa vui một chút thôi, thế nhưng sau khi dùng dấu chấm phẩy ở cuối cuốn sách, Vonnegut đã ghi chú rằng: “Các quy tắc đã đưa chúng ta đi quá xa rồi, kể cả những quy tắc tốt”.

Nguồn bài: mentalfloss