Kinh dị

Những thí nghiệm tàn bạo từng được thực hiện trên cơ thể người dưới danh nghĩa 'nghiên cứu khoa học'

Treng
Chỉ để thỏa mãn các công trình nghiên cứu của bản thân, các bác sĩ tử thần dưới đây đã sẵn sàng vi phạm đạo đức nghề nghiệp, thậm chí sát hại người vô tội.

Các bác sĩ và nhà tâm lý học thường được xem là những trụ cột đáng tin cậy của xã hội. Mọi người cho rằng những người làm công tác y tế sẽ hành xử đúng với danh hiệu thiên thần áo trắng. Tuy nhiên, không phải mọi trường hợp đều đúng như vậy.

1. Thử nghiệm của Josef Mengele về cặp song sinh tại Auschwitz

Những thí nghiệm tàn bạo từng được thực hiện trên cơ thể người dưới danh nghĩa 'nghiên cứu khoa học'

Josef Mengele được mệnh danh là "bác sĩ tử thần" vì hắn ta đã sát hại hàng chục nghìn nạn nhân vô tội để thỏa mãn công trình nghiên cứu man rợ của bản thân. Năm 1943, Josef Mengele chuyển đến trại tập trung Auschwitz để tiến hành nghiên cứu di truyền học trên người.

Khi Josef Mengele tiến hành nhiệm vụ, hắn sẽ sắp xếp nạn nhân về phía bên trái hoặc bên phải. Nếu được đứng trong hàng bên phải, bạn sẽ "may mắn" tồn tại trong một khoảng thời gian nữa. Còn những tù nhân đứng phía bên trái, họ sẽ lần lượt bị đưa vào phòng hơi ngạt.

Những thí nghiệm tàn bạo từng được thực hiện trên cơ thể người dưới danh nghĩa 'nghiên cứu khoa học'

Trong nhóm tù nhân mà Josef Mengele nghiên cứu, hắn ta đặc biệt ám ảnh với các cặp song sinh. Các cặp song sinh dưới quyền Josef Mengele có một vị thế và chế độ đặc biệt. Vì coi họ có giá trị cho quá trình nghiên cứu, những cặp song sinh sẽ được giữ lại quần áo và tóc của mình. Với những cặp song sinh chưa bị thử nghiệm, hắn còn cho phép họ tiếp cận với giáo dục cơ bản và chơi bóng đá.

Tuy nhiên, những cặp song sinh phải chịu đựng những màn tra tấn, thậm chí mất mạng. Joseph Mengele thường xuyên tiêm mẫu máu từ đứa trẻ sinh đôi này sang đứa trẻ còn lại. Những đứa trẻ này sẽ được kiểm tra nghiêm ngặt, kỹ lưỡng và nếu họ không đạt tiêu chuẩn thì kết cục cuối cùng chỉ có cái chết.

Ngoài ra, những cặp song sinh cũng phải trải qua các cuộc phẫu thuật liên quan đến cắt cụt, loại bỏ các cơ quan mà không được gây mê. Một tù nhân may mắn sống sót đã mô tả lại quá trình thử nghiệm man rợ của Joseph Mengele lên anh trai mình: "Một ngày nọ, anh trai của tôi là Tibi bị bắt đi vì một số thí nghiệm đặc biệt. Mengele luôn quan tâm đến Tibi, có lẽ vì anh ấy là người lớn tuổi hơn. Một ca phẫu thuật cột sống đã khiến Tibi bị liệt, rồi sau đó bọn chúng lấy đi bộ phận sinh dục của anh tôi. Sau lần phẫu thuật thứ tư, tôi không còn thấy Tibi nữa. Bọn chúng không chỉ giết chết cha mẹ tôi, mà còn cả người anh sinh đôi của tôi".

2. Cấy ghép ký ức sai lệch

Những thí nghiệm tàn bạo từng được thực hiện trên cơ thể người dưới danh nghĩa 'nghiên cứu khoa học'

Cấy ghép ký ức sai lệch là một kỹ thuật kỳ quặc được giới thiệu bởi các nhà tâm thần học Mỹ dưới vỏ bọc của một liệu pháp an toàn. Phương pháp này gây ra những kỷ niệm khủng khiếp, gây sợ hãi thậm chí chấn thương thông qua thôi miên.

Một trong những trường hợp nổi tiếng nhất của cấy ghép ký ức sai lệch là người phụ nữ tên là Nadean Cool sống tại Wisconsin, Hoa Kỳ. Năm 1986, cô trải qua một liệu pháp tâm thần để đối phó với sự cố chấn thương liên quan đến con gái mình. Trong quá trình chữa trị, Nadean Cool bị thuyết phục rằng cô có những ký ức về việc mình bị sa thải, ăn thịt trẻ sơ sinh, bị cưỡng hiếp, quan hệ tình dục với động vật và bị buộc theo dõi vụ giết người bạn của mình lúc 8 tuổi.

Nadean Cool thừa nhận có ký ức của hơn 120 nhân vật - trẻ em, người lớn, sát nhân, thiên thần, thậm chí là một con vịt - tất cả bởi vì cô được nghe kể. Cuối cùng, Nadean Cool phát hiện ra ký ức của cô đã bị bác sĩ tâm thần cấy ghép. Sau đó, cô đã kiện người này ra tòa và được bồi thường 2,4 triệu USD.

Những thí nghiệm tàn bạo từng được thực hiện trên cơ thể người dưới danh nghĩa 'nghiên cứu khoa học'

Nadean Cool không phải là nạn nhân duy nhất của cấy ghép ký ức sai lệch. Vào năm 1992 ở Missouri, một cô gái tên là Beth Rutherford đã bị bác sĩ tâm lý thực hiện thí nghiệm khủng khiếp này. Beth Rutherford luôn có ký ức về việc đã bị cha mình cưỡng hiếp trong độ tuổi từ 7 đến 14, và đôi khi mẹ cô đã giúp ông ta bằng cách giữ cô. Thậm chí cha cô còn buộc cô tự phá thai mình bằng một cái móc áo.

Khi sự việc này được công khai, cha của Beth Rutherford đã phải từ chức vị trí mục sư. Sau đó, Beth Rutherford được đi kiểm tra y tế về tình trạng sức khỏe của mình. Tuy nhiên, báo cáo của bệnh viện cho rằng Beth Rutherford vẫn còn là trinh nữ ở tuổi 22. Cuối cùng, Beth Rutherford đã kiện bác sĩ tâm lý của mình và được bồi thường 1 triệu USD vào năm 1996.

3. Đơn vị tử thần 731 của Shiro Ishii

Những thí nghiệm tàn bạo từng được thực hiện trên cơ thể người dưới danh nghĩa 'nghiên cứu khoa học'

Tại trại tập trung 731, các nạn nhân bị coi như những khúc gỗ để tiến hành các thí nghiệm man rợ, vô nhân tính. Khu vực tử thần này được Shiro Ishii thành lập tại Trung Quốc với mục đích nghiên cứu vũ khí sinh học và hóa học.

Các nạn nhân của đơn vị 731 phải đối mặt với sự đau đớn không thể tưởng tượng được. Họ đã bị nhiễm virus của các bệnh nguy hiểm như dịch hạch, bệnh tả, bệnh than thậm chí các bệnh lây qua đường tình dục. Các cuộc giải phẫu cấy ghép, cắt cụt bộ phận cơ thể được thực hiện thường xuyên mà không được gây mê. Shiro Ishii thường xuyên hỏi nhân viên của mình có bao nhiêu "khúc gỗ" đã ngã xuống.

Khi kết thúc chiến tranh, Shiro Ishii và các nhân viên của ông ta không phải chịu trách nhiệm vì những tội ác khủng khiếp mà họ đã gây ra. Họ đã cung cấp kết quả nghiên cứu sinh học cho chính phủ Mỹ và được thoát tội.

4. Thí nghiệm sốc điện và sử dụng thuốc gây ảo giác LSD của Lauretta Bender

Những thí nghiệm tàn bạo từng được thực hiện trên cơ thể người dưới danh nghĩa 'nghiên cứu khoa học'

Trong suốt cuộc đời, Lauretta Bender được coi là một nhà tâm thần học có nhiều đột phá trong lĩnh vực tự kỷ và tâm thần phân liệt. Bà được mệnh danh là người tiên phong sử dụng sốc điện và thuốc gây ảo giác LSD cho trẻ em. Hiện nay, phương pháp của bà được coi là thái quá và phi đạo đức.

Một trong những nạn nhân của Lauretta Bender đã mô tả những thí nghiệm mà ông đã phải chịu đựng khi mới 6 tuổi. "Mẹ tôi bị nhốt trong bệnh viện tâm thần trước khi tôi được sinh ra vào năm 1944. Trong khoảng thời gian đó, một bác sĩ tâm thần tại bệnh viện Bellevue ở New York là Lauretta Bender vừa mới bắt đầu loạt thử nghiệm khét tiếng của mình. Phương pháp điều trị của Lauretta Bender là sốc điện với trẻ em và bà ta cần thêm nhiều "chuột bạch". Vì vậy, tôi đã bị chẩn đoán mắc "tâm thần phân liệt từ thời thơ ấu", và bị tách khỏi cha mẹ nuôi của tôi".

"Khi tôi khóc lóc và bị kéo lê xuống hành lang, một chiếc khăn tay được nhét trong miệng để tôi không cắn vào lưỡi. Sau khi bị sốc điện, tôi đã không nhớ nổi mình là ai và đang ở đâu. Sau 4 tháng, tôi được trả về nhà cha mẹ nuôi. Từ một cậu bé hơi nhút nhát, tôi biến thành một đứa trẻ sợ hãi với mọi thứ. Tôi luôn quấn lấy mẹ nuôi và khóc. Thậm chí, tôi còn không nhớ nổi giáo viên hay người bạn thân thiết của mình. Nhân viên xã hội đến thăm tôi mỗi tháng, và nói với cha mẹ nuôi rằng sự mất trí nhớ là một trong những dấu hiệu của bệnh tâm thần. Vài tháng sau, tôi được chuyển đến một bệnh viện và mất 10 năm tiếp theo của cuộc đời tôi ở đó".

Lauretta Bender cũng sử dụng thuốc gây ảo giác LSD để điều trị cho các thanh thiếu niên. Trong thời điểm ấy, phương pháp của Lauretta Bender phù hợp với các tiêu chuẩn văn hóa. Vì vậy, khi Lauretta Bender qua đời năm 1987, cáo phó trong tờ New York Times cũng không đề cập đến bất kỳ sự vi phạm đạo đức nào của bà.

5. Nghiên cứu "quái vật" của Wendell Johnson

Những thí nghiệm tàn bạo từng được thực hiện trên cơ thể người dưới danh nghĩa 'nghiên cứu khoa học'

Nghiên cứu "quái vật" là một thử nghiệm liên quan đến trẻ em nói lắp trong một trại trẻ mồ côi Iowa vào năm 1939. Wendell Johnson chia các nạn nhân thành hai nhóm khác nhau. Mỗi nhóm có cả trẻ bị nói lắp lẫn trẻ bình thường. Mục đích của ông là điều trị cho các đứa bé bị bệnh và gây ra nói lắp cho trẻ em bình thường trước đó.

Phương pháp được thực hiện với các cuộc phỏng vấn trực tiếp, nếu các bé nói trôi chảy sẽ được khen ngợi, ngược lại thì bị chế giễu, trêu chọc. Điều này không khiến tật nói lắp được cải thiện mà nhiều đứa trẻ còn mắc vấn đề về hành vi và xã hội. Kết quả thử nghiệm thất bại này đã bị che giấu cho đến năm 2001, một phóng viên đến từ San Jose Mercury-News đã điều tra vụ việc và phơi bày sự thật với công chúng.

Nguồn bài: Tổng hợp