Cuộc sống

Đề thi văn khó nhất Trung Quốc năm nay phải hiểu sao mới đúng: Hãy thử đọc bài văn đạt điểm tuyệt đối!

Thanh Yên
Sau kì thi đại học, như thường lệ, đề thi văn của tỉnh Giang Tô lại được xếp hạng là khó nhằn nhất trong tất cả các đề thi.

Ở Trung Quốc, đề thi văn toàn quốc và đề các tỉnh thường lấy những vấn đề liên quan tới hiện trạng xã hội, tình yêu tổ quốc con người, ý nghĩ tốt đẹp của cuộc sống. Chỉ riêng tỉnh Giang Tô luôn có cho mình một phong cách ra đề riêng biệt với độ khó luôn xếp hạng cao nhất cả nước trong nhiều năm.

Không ít người sau khi đọc đề Giang Tô năm nay đã khen đề văn rất có phong cách văn nghệ và triết lý. Tuy nhiên các thí sinh dự thi thì chỉ có biết khóc ngắn than dài.

Đề: Dựa theo tài liệu bên dưới, chọn góc độ, tự nghĩ đề bài, viết bài văn không dưới 800 chữ, không hạn chế thể văn (trừ thơ).

Mỗi vật đều có 1 tính, nước thì nhạt, muối thì mặn. Nước thêm nước vẫn là nước, muối thêm muối vẫn là muối. Chua ngọt cay nhạt mặn, năm vị điều hoà, cùng tồn tại hoà trộn tạo ra trăm ngàn vị khác. Vật đã thế, sự việc cũng thế, con người càng thế.

Các thí sinh chuyên ngành tự nhiên thì hiểu đề là muối hoà vào nước thành hỗn loạn. Thí sinh chuyên văn thì lại "tổ lái" nước + muối thành nước mắt đau lòng của thí sinh…

Không ít cư dân mạng còn vui tính cảm khái, bao nhiêu năm nay, đề thi văn của Giang Tô luôn để các thí sinh bồi hồi giữa lạc đề và không hiểu đề. Cũng không ít cư dân mạng lục tìm ra được trong bộ phim Võ Lâm Ngoại truyện ngày xưa, Đông chưởng quỹ từng đoán được đề năm nay.

Đề thi văn khó nhất Trung Quốc năm nay phải hiểu sao mới đúng: Hãy thử đọc bài văn đạt điểm tuyệt đối!
Thật ra, dù là món ngon hay cuộc đời, cảnh giới cao nhất là vừa đúng vừa sai, vừa mặn vừa nhạt.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, câu nói trên vốn không hề phù hợp với tư tưởng của một học sinh hiện nay, rất khó đạt được điểm cao. Còn các thí sinh tránh nặng tìm nhẹ, viết về chua ngọt ngay đắng của đời người tuy không lạc đề, những cũng rất khó giành được điểm cao.

Vậy làm sao để hiểu đúng đề Giang Tô năm nay?

Đầu tiên cần phải biết đâu mới là trọng tâm của đề bài, rất rõ ràng trọng tâm của đề Giang Tô là nằm ở “mỗi vật đều có một tính”, “cùng tồn tại hoà trộn”. Sau khi tìm được trọng tâm viết bài để tránh lạc đề, mới có thể tính đến chuyện viết thế nào để được cao điểm, điều này nằm phụ thuộc vào việc các thí sinh phân tích sâu hay cạn những vấn đề trên.

“Mỗi vật đều có 1 tính, nước thì nhạt, muối thì mặn. Nước thêm nước vẫn là nước, muối thêm muối vẫn là muối.”

Mỗi một vật, sự vật hay con người đều có một bản chất riêng, ta không thể thay đổi chúng (nước thêm nước vẫn là nước, muối thêm muối vẫn là muối), quan trọng nhất ta cần phải tôn trọng cá tính tự thân của mọi sự vật sự việc.

Đề thi văn khó nhất Trung Quốc năm nay phải hiểu sao mới đúng: Hãy thử đọc bài văn đạt điểm tuyệt đối!

Tuy nhiên cái gì quá độc lập cũng không tốt, nên chúng ta phải biết điều hoà, cân bằng để cùng tồn tại hoà trộn tạo ra trăm ngàn vị khác. Và sự điều hoà cân bằng này không chỉ tồn tại bên trong sự vật, nó cũng tồn tại ngay giữa xã hội loài người hay trong tự nhiên.

Sau khi đã tìm hiểu và phân tích đề bài như trên, các bạn nghĩ nếu mình là thí sinh năm nay có thể lấy được bao nhiêu điểm? Nếu còn chưa tự tin lắm với những gì mình hiểu, thì hãy cũng đọc thử bài thi đạt 150/150 điểm năm nay nhé.

Đề thi văn khó nhất Trung Quốc năm nay phải hiểu sao mới đúng: Hãy thử đọc bài văn đạt điểm tuyệt đối!

Củ cải nấu lên vẫn là củ cải, củ cải nướng thịt thì đã khác

Tom là một cậu bé chăn cừu, cậu có một đàn cừu thuần màu trắng như một đám mây cực lớn. Chính vì thế Tom cực kì ghét con cừu đen duy nhất trong đàn, câu luôn hăm he làm thịt nó.

Vào một ngày mùa đông nọ, trời đổ tuyết lớn, đàn cừu màu trắng lẫn trong nền tuyết làm Tom không cách nào tìm được. Cuối cùng nhờ con cừu đen duy nhất đó mà Tom tìm về được đàn cừu của mình.

Từ đây Tom hiểu được một đạo lý, thuần tuý cố nhiên rất đẹp, thế nhưng cộng sinh hài hoà lại càng tốt hơn.

Trên thực tế, mỗi vật đều có tính chất khác nhau, có vẻ đẹp khác nhau. Hổ dễ nổi nóng, khỉ hấp tấp, cừu hiền lành, động vật đã vậy, thực vật lại càng thú vị hơn, trên đời này không bao giờ có hai chiếc lá giống hệt nhau, cả những thứ cùng loại cũng không phải nhất thành bất biến huống chi là những vật khác nhau hoàn toàn.

Vật đã thế, con người càng thế...

Tả Truyền từng viết, tư tưởng con người không ai giống ai, mỗi người một vẻ. Mà tư tưởng thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào tính cách của người đó. Nếu muốn tôn trọng cái gọi là tư tưởng đó thì cần học cách khoan dung, đừng bao giờ vọng tưởng thống nhất tư tưởng, nó là điều phi lý.

Nhưng vấn đề là đã không cách nào thống nhất tư tưởng, vậy phải chung sống thế nào?

Có hai cách, một là tập hợp những người cùng chung chí hướng, những người cùng chung sở thích tập hợp với nhau, hình thành nên một quần thể có quan niệm chung.

Nhưng tiếc là chuyện này rất hiếm có, như củ cải nấu lên vẫn là củ cải, củ cải nướng thịt thì đã khác, làm sao có tư tưởng nào giống tư tưởng nào hoàn toàn.

Sự tham gia của nhiều tư tưởng giống mà khác nhau này còn phá vỡ sự cân bằng sản sinh ra biến hoá. Cát rơi vào miệng trai, thành trân châu quý giá, bụi trong hơi nước hoà thành mưa. Chính vì thế có một câu nói rất đúng rằng: “Người với người khác nhau, chưa chắc là chuyện xấu, chim diều không cần phải biến thành quạ mới có thể chung sống hoà bình.”

Nói cách khác là mỗi người một vẻ, tức là hoà hợp.

Từ bản thể triết học mà nói, hoà hợp là quy luật vận hành của vạn vật. Lão Tử nói: “Vạn vật đều có âm có dương, cân bằng âm dương chính là hoà hợp.”

Từ góc độ triết học mà nói, hoà hợp là cảnh giới cuối cùng mà con người theo đuổi. Lễ ký viết: “Những kẻ biết hoà hợp mới là kẻ làm chủ và đạt được cái đạo của thiên hạ”. Hoà hợp tạo ra sự xây dựng, sản sinh, thuận tiện, thành công và thịnh vượng.

Từ góc độ phương pháp luận triết học thì hoà hợp là quy tắc làm người cơ bản. Luận ngữ viết: “Quân tử hoà hợp nhưng cũng khác nhau.” Chỉ khi thuận theo quy tắc hoà hợp để diễn sinh phát triển thì mới có thể tồn tại lâu dài.

Từ góc độ sinh học thì cộng sinh là một trong những mối quan hệ quan trọng nhất trong hệ sinh thái. Hai loại sinh vật cùng giúp nhau tồn tại, thiếu một bên, bên còn lại cũng khó sống nổi. Như tảo và nấm cộng sinh, cá sấu cộng sinh với chim bắt sâu, bò tót cộng sinh với chim ăn ruồi bọ.

Hoà hợp mà khác biệt, cái quan trọng nhất là phải chấp nhận và dung nhập vạn vật, thứ hai là biết chọn lựa và sử dụng những thứ phù hợp với đặc tính tự thân để hoàn thiện chính mình. Cuối cùng là đặt mình trong nhiều hoàn cảnh, tập cho bản thân tính phóng khoáng lạc quan.

Dù là một chỉnh thể bền chắc như thép cũng phải có một thứ khác biệt để điều hoà. Không ít những công ty quốc tế luôn giữ vài người có ý kiến trái ngược nhau trong hội đồng quản trị, những người này sẽ luôn soi mói làm khó dễ các quyết định được hội đồng đưa ra, thế nhưng chỉ có vậy mới có thể thúc đẩy hội đồng đưa ra những quyết sách chính xác và đúng đắn nhất.

Từ Tiểu Bình từng nói: “Với những người gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, trong nhóm có 3-4 người trung thành và 1 người luôn làm trái lại, chính là tổ hợp tuyệt vời nhất.”

Đạo lý này rất đơn giản, kẻ làm trái lại ấy đóng vai người điều hoà, anh ta phản bác, đánh thức, thúc tiến người lãnh đạo, như chim gõ kiến trên cây, vừa là bác sĩ vừa là kẻ gây tai hoạ. Nhưng nó sẽ luôn luôn tồn tại song hành với bạn.

Vậy vấn đề mới lại sinh ra, dung hợp có làm mất đi bản chất của mình không? Hoà hợp, chỉ là điều hoà, không phải hoà tan rồi làm mất bản thân. Bạn có thể đứng ở Trung Quốc nhìn ra thế giới, cũng có thể đứng ngoài thế giới nhìn vào Trung Quốc, nhưng đầu tiên bạn phải là người Trung Quốc là dân tộc Trung Hoa, sau mới là thế giới.

Muối bỏ vào nước sinh thành nước muối. Nước muối bỏ thêm vịt cũng chỉ là nước muối vịt. Mặc cho bạn dung hoà vào quần thể thế nào, bạn cũng phải biết mình luôn là muối, mỗi thứ mỗi vẻ, trăm vẻ dung hoà!

Nguồn bài: Zhihu