Lịch sử

Sự thật rùng rợn về thị trường buôn bán mỡ người ở châu Âu: Mỡ tươi, mỡ tội lỗi, mỡ thánh?

Spock
Trước khi được khai sáng bởi khoa học, mỡ người vẫn luôn được coi là một loại thuốc kỳ diệu. Theo đó, rất nhiều tội ác đã nảy sinh

Trước khi có những câu chuyện buồn về thiếu nữ nhịn ăn đến sắp chết, hay các cách thức ăn kiêng kinh hoàng để có được một vóc dáng mảnh mai, một vẻ ngoài đầy đặn, thậm chí là béo tốt từng được coi là chuẩn mực của cái đẹp.

Vào thời Hy Lạp cổ đại, những phụ nữ có vòng 2 "phì nhiêu" thường được xem trọng vì nó là minh chứng rõ ràng nhất cho sự giàu sang và đẳng cấp cao của họ.

Sự thật rùng rợn về thị trường buôn bán mỡ người ở châu Âu: Mỡ tươi, mỡ tội lỗi, mỡ thánh?
Thần Vệ nữ của Milo được miêu tả với vẻ ngoài đầy đặn, phồn thực

Đến thời hiện tại, vẻ đẹp tròn trịa mất dần ánh hào quang của nó mà thay thế là những thân hình mảnh mai, eo ót. Tỉ lệ mỡ và cơ trong cơ thể trở thành thước đo quan trọng để đánh giá sức khỏe và ngoại hình của phụ nữ. Nhưng nếu lần lại thời gian, vẻ ngoài mà mỡ mang lại rõ ràng không phải là thứ duy nhất người ta quan tâm đến.

Vào thế kỷ 16, 17 ở châu Âu, mỡ động vật đã là một nguyên liệu không thể thiếu trong nhiều loại thuốc, trong đó, không thể không kể đến mỡ người. Năm 1543, bác sĩ Andreas Vesalius đã đưa ra hướng dẫn về cách "luộc" xương người để lấy mỡ từ bên trong vì "lợi ích của số đông, những người tin rằng thứ này sẽ có hiệu quả đặc biệt trong việc làm mờ sẹo và thúc đẩy sự phát triển của các tế bào thần kinh và gân".

Sự thật rùng rợn về thị trường buôn bán mỡ người ở châu Âu: Mỡ tươi, mỡ tội lỗi, mỡ thánh?

Sự thật rùng rợn về thị trường buôn bán mỡ người ở châu Âu: Mỡ tươi, mỡ tội lỗi, mỡ thánh?

Tranh vẽ khung cảnh tại một nhà kho ở Haymarket, London, với hình ảnh các vị khách đang trả giá cho các chai mỡ người trên tayTrong thời gian này, mỡ người được "thu hoạch" từ cơ thể người chết một cách công khai. Tháng 10/1601, các bác sĩ giải phẫu người Hà Lan đã thu hoạch được "những bao tải đầy mỡ người" sau khi mổ xẻ xác chết của các lính chết trận sau trận chiến đẫm máu ở Ostend nhằm để điều trị vết thương cho các binh sĩ bị thương.

Để tối ưu hóa nguồn cung mỡ người, người ta cũng gom mỡ từ các tên tội phạm bị hành quyết. Cái được gọi là "mỡ tội lỗi" được dùng cho nhiều mục đích y khoa như trị bong gân, gãy chân và viêm khớp hay dùng làm thành phần cho các loại thuốc giảm đau.

Không chỉ mỡ, mồ hôi người cũng được gom lại để dùng như thuốc chữa bệnh trĩ. Chính vì vậy, nhiều đao phủ ở các thành phố châu Âu vào giữa thế kỷ 18 đã kiếm được không ít tiền trên xác những nạn nhân bị họ hành quyết.

Sự thật rùng rợn về thị trường buôn bán mỡ người ở châu Âu: Mỡ tươi, mỡ tội lỗi, mỡ thánh?
Tranh vẽ Thời kỳ Khủng bố Jacobin

Đặc biệt trong Thời đại Khủng bố Jacobin tại Pháp, lượng mỡ người được thu hoạch tăng đáng kể vì nhiều dân thường và chính trị gia bị đưa lên máy chém mà không qua xét xử. Theo một số báo cáo, các đao phủ Pháp thời này còn bổ sung thêm vào "danh mục sản phẩm" một thứ thứ mỡ đặc biệt: Mỡ tươi, được chiết từ xác người mới bị hành quyết.

Thực chất, việc chiết mỡ từ thi thể tử tù không phải là tập tục mới xuất hiện từ thời kỳ này. Nhiều người cho rằng, điều này xuất phát từ tín ngưỡng của người Công giáo, khi thần thánh hóa cơ thể của các tín đồ tử vì đạo. Những người này được xem là "Thánh" và cơ thể của họ được người theo đạo tôn sùng với các tính chất thiêng liêng. Thực chất, hiệu quả của mỡ động vật trong việc thúc đẩy sự phát triển các tế bào máu cũng được các bác sĩ hiện đại thừa nhận, qua nhiều nghiên cứu khác nhau.

Sự thật rùng rợn về thị trường buôn bán mỡ người ở châu Âu: Mỡ tươi, mỡ tội lỗi, mỡ thánh?
Việc chiết mỡ từ xác ướp đã xuất hiện từ lâu trong lịch sử

Đi kèm với sự phát triển của thị trường mỡ người, cũng ngày càng xuất hiện thêm nhiều cách thức "phi chính thống" khác để chiết mỡ từ cơ thể người chết. Trong các tài liệu ghi lại về chinh phục Tân thế giới của nhà chinh phạt người Tây Ban Nha Bernal Díaz del Castillo, ông này đã từng mổ xác của một thổ dân béo tốt để lấy mỡ chữa lành vết thương cho binh lính của mình.

Về sau, nhiều nhà chinh phục Tây Ban Nha cũng thường "ép" mỡ từ xác các thổ dân tử trận để chế thuốc bôi cho quân lính.

Sự thật rùng rợn về thị trường buôn bán mỡ người ở châu Âu: Mỡ tươi, mỡ tội lỗi, mỡ thánh?
Xác chết của người da đỏ bị những nhà chinh phạt Tây Ban Nha chiết để lấy mỡ

Hành động phi nhân tính của những kẻ xâm lược này đã để lại nỗi đau sâu sắc trong lòng người dân bản địa. Suốt 200 năm dưới chế độ thuộc địa Tây Ban Nha, người dân vùng núi Andes đã luôn truyền tai nhau câu chuyện về một ông kẹ da trắng, với tên gọi pishtaco, thường tìm cách lấy mỡ từ lưng thổ dân để làm thuốc và ăn.

Theo ghi chép của nhà truyền giáo Jean-Baptiste Labat, nỗi sợ bị giết để lấy mỡ cũng xuất hiện ở các nhóm nô lệ châu Phi khi xuất hiện những tin đồn về việc mỡ và tủy của họ sẽ bị chiết ra để làm dầu cho người châu Âu.

Sự thật rùng rợn về thị trường buôn bán mỡ người ở châu Âu: Mỡ tươi, mỡ tội lỗi, mỡ thánh?
Đến các nô lệ da đen cũng không tránh khỏi việc làm tàn bạo này

Thời kỳ này, các thầy thuốc ở châu Âu mới là khách hàng lớn của các đầu nậu buôn bán mỡ người, khi họ thường xuyên tích trữ trong kho thuốc của mình số lượng lớn thứ chất lỏng này. Khác với niềm tin về sự diệu kỳ mà mỡ người đem lại, bác sĩ từ các trường đại học chỉ cho chúng tương đương với mỡ động vật bình thường. Đến giữa thế kỷ 18, nhu cầu về mỡ người giảm dần và thị trường buôn bán mỡ một thời nhộn nhịp cũng theo đó mà tàn lụi.

Sự thật rùng rợn về thị trường buôn bán mỡ người ở châu Âu: Mỡ tươi, mỡ tội lỗi, mỡ thánh?
Một tay lang băm thơi kỳ trước

Nhưng đó vẫn chưa chưa phải là cái kết hoàn toàn cho thị trường này. Một đường dây buôn bán mỡ người vẫn tiếp tục tồn tại và hoạt động đến tận thế kỷ 19, len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố Paris. Để có được mỡ người chiết ra từ thi thể tử tù, các trợ lý y khoa đã hối lộ nhiều quan chức cảnh sát biến chất và móc nối với đao phủ để giữ mọi chuyện trong bóng tối.

Đã từng có ít nhất bốn thương nhân bị bắt quả tang khi trữ mỡ người trong nhà của mình khi cảnh sát bất ngờ đột ngập và phát hiện các hũ mỡ đầy ự bên trong, bị nghi là để bán cho hiệu thuốc của các tay lang băm.

Các hiệu thuốc của châu Âu chỉ sạch bóng mỡ người cho đến thế kỷ 20, nhờ vào sự phát triển của tiến bộ y học và nâng cao trong trình độ nhận thức của người dân. Hay ít nhất, đó là khi chúng ta chưa thấy thêm lọ mỡ người nào thôi...

Nguồn bài: The Atlantic