'Yên Vũ Mông Mông': Nguyên tác đầy tăm tối và tan nát cõi lòng của 'Tân Dòng Sông Ly Biệt'

Sách
Trái ngược với bản phim tươi sáng cùng sự góp mặt của dàn trai xinh gái đẹp, nguyên tác gốc của tuyệt phẩm "Tân Dòng Sông Ly Biệt" lại mang gam màu u tối và đầy những nỗi đau.

Dù đã 17 năm trôi qua kể từ lần đầu tiên lên sóng, Tân Dòng Sông Ly Biệt vẫn được khán giả yêu mến và nhắc đến thường xuyên như một thiên tình sử tuyệt đẹp nảy mầm giữa thời Dân Quốc loạn lạc nhiễu nhương.

Cho đến nay, nhiều người vẫn nhớ tới Lục Y Bình cá tính dám yêu dám hận, Hà Thư Hoàn rất mực si tình, Lục Như Bình thùy mị và biết hy sinh, Đỗ Phi vui tươi hóm hỉnh. Câu chuyện tuổi trẻ của họ trở nên kinh điển đến nỗi không một tác phẩm cùng thời nào có thể so bì.

o7 8327 1392262927 1436353332957 6 5 365 493 crop 1436353339445
Bộ sậu huyền thoại của Tân Dòng Sông Ly Biệt.

Tuy nhiên trái với cái kết có hậu trên phim, thực tế tiểu thuyết gốc lại là một trong những "đứa con" mang số phận bi thảm nhất của nữ sĩ Quỳnh Dao. Riêng cái tên Yên Vũ Mông Mông (Tạm dịch: Mưa khói mịt mùng) đã đủ nói lên điều đó.

Trước khi làm bản phim 2001, Quỳnh Dao đã nhiều lần đưa tác phẩm này lên màn ảnh và tất nhiên, lần nào cũng bám sát cốt truyện cũ. Có lẽ không mấy người ngờ được, kỳ thực tất cả các nhân vật trong truyện đều gánh trên mình những nỗi đau khôn cùng và toàn bộ Yên Vũ Mông Mông là một hồi bi kịch.

5b550002269a8bba4464
Dòng Sông Ly Biệt bản 1986 được cho là bám rất sát với tiểu thuyết gốc, bao gồm cả những bi kịch của các nhân vật.

Khác với bối cảnh Thượng Hải hoa lệ những năm 30 - 40 của Tân Dòng Sông Ly Biệt, truyện được đặt ở thời điểm "hiện tại" (thời điểm mà Quỳnh Dao bắt đầu chấp bút) - Đài Bắc thập niên 60.

Lục Y Bình vẫn là đứa con gái ngang ngạnh của Lục Chấn Hoa, nhưng ý định trở thành ca sĩ trong vũ trường của nàng đã tắt ngấm ngay từ chương đầu tiên, từ cái lúc nàng gặp Hà Thư Hoàn ở nhà cha mình và nuôi ý định sẽ cướp ý trung nhân từ tay em gái.

Sau vài bận qua lại, mục đích của nàng cũng thành công. Hà Thư Hoàn và Lục Y Bình tay nắm tay bên nhau như bao đôi tình nhân khác, và như chiều hướng câu chuyện buộc phải thế. Vậy Lục Như Bình thì sao?

Nên nhớ rằng, trong Yên Vũ Mông Mông không hề có sự xuất hiện của Đỗ Phi - chàng ký giả đáng yêu từng được Tô Hữu Bằng hóa thân vô cùng thành công. Đỗ Phi được Quỳnh Dao "đẻ" thêm sau này, âu là để gánh lấy khoảng trống vắng trong Lục Như Bình của Lâm Tâm Như mà thôi. Còn Lục Như Bình của nguyên tác chẳng hề có cái diễm phúc ấy. Nàng dịu dàng, nhân hậu, mong manh như sương khói, nhưng cuộc đời đối xử với nàng thật tàn nhẫn.

003
Đỗ Phi vốn không hề xuất hiện trong truyện.

Để nói về Như Bình thì quá nhiều điều cần xót thương. Ngắn gọn thì, sau khi hôn sự với Thư Hoàn không thành, nàng dần suy sụp. Mất người yêu, đúng lúc này mẹ lại phản bội cha, cuỗm hết tài sản trong nhà đi. Mà nguyên nhân dẫn tới kết cục này lại do chính nàng đã quá nhẹ dạ, cởi trói để mẹ làm chuyện bất nhân.

Cha nàng là Lục Chấn Hoa cũng vì vậy mà đổ bệnh nằm liệt giường. Giằng xé trong những đau đớn, Như Bình lựa chọn con đường đáng sợ nhất: tự kết liễu chính mình. Một phát đạn găm bên thái dương với dòng máu đỏ tươi, không những ám ảnh Lục Y Bình đến suốt cuộc đời sau này mà còn khiến độc giả phải rơi lệ thổn thức.

sg 0hr5xci62d
Có một Như Bình đã tuyệt vọng như thế.

Lại nhắc vị tướng lừng lẫy một thời Lục Chấn Hoa, ông cũng bi đát chẳng kém đứa con gái nhu mì của mình. Nằm liệt giường rồi, ông mới biết thế nào là chân tình ở đời. Bà vợ thứ chín mà ông từng rất mực thương yêu bỗng phản bội, tráo trở, cầm hết tiền bạc trong nhà cao chạy xa bay với tình nhân. Ngược lại, bà vợ thứ tám vốn luôn sống trong cảnh bần hàn mới là người dang rộng vòng tay cưu mang, chăm sóc trượng phu đương khi hoạn nạn.

Suốt khoảng thời gian Lục Chấn Hoa nằm trên giường bệnh, chỉ có mẹ con Y Bình bên cạnh, khiến ông vừa cảm động vừa ân hận khôn nguôi. Đáng tiếc rằng, tận đến khi nhắm mắt xuôi tay, ông cũng không nói được những lời muốn nói với người vợ tào khang và đứa con gái yêu dấu.

Đến đây, một nhân vật tưởng chừng ít đáng thương hơn, hóa ra lại tội nghiệp đến cùng cực, chính là mẹ của Lục Y Bình. Vì nàng quá cố chấp, cuối cùng người thiệt thòi lại là mẹ nàng. Thời điểm Lục Chấn Hoa còn khỏe, ông từng ngỏ ý muốn mời mẹ con Y Bình về sống chung. Tuy nhiên nàng đã bác bỏ ngay, và cho rằng cha đã đuổi mẹ đi thì không còn tư cách gọi bà trở về. Nhưng than ôi, đến khi câu chuyện dần tới hồi kết, nàng mới đau đớn xiết bao vì biết được rằng, kỳ thực mẹ nàng luôn muốn trở về bên Lục Chấn Hoa, kỳ thực bà luôn yêu ông cho dù có bị phụ bạc.

1443273137 caoham langsao eva 2
Cao Hâm và Lý Ngọc xuất sắc hóa thân thành Lục Nhĩ Hào và Phương Du. Tuy nhiên vốn dĩ ban đầu tình duyên giữa họ không hề tồn tại.

Cặp đôi rất được yêu thích trên phim là Lục Nhĩ Hào và Phương Du, trong tiểu thuyết lại chưa từng gặp gỡ. Chàng công tử Lục Nhĩ Hào thì bơ vơ nhìn gia đình tan nát, bên cạnh còn đứa em gái Mộng Bình cần phải chăm nom. Nàng nữ sinh Phương Du ngay từ đầu truyện đã ôm nỗi thất tình, cuối cùng quyết định xuống tóc, quy y cửa phật. Đây hẳn cũng là hai nhân vật đem lại nhiều nuối tiếc cho độc giả, nên năm 2001, Quỳnh Dao bèn se duyên cho họ, để họ tìm thấy hạnh phúc của mình.

tan song song 3

Ấy vậy nhưng, thà đừng gặp gỡ như Nhĩ Hào - Phương Du, còn hơn gặp gỡ rồi lại dằn vặt nhau như Thư Hoàn - Y Bình. Sau cái chết của Như Bình, hai người chia tay dù vẫn còn yêu. Hà Thư Hoàn của nguyên tác thì không có được một nửa sự mãnh liệt như Hà Thư Hoàn mà Cổ Cự Cơ sắm vai. Vì vậy lòng ghê sợ Y Bình trong chàng đã chiến thắng tình yêu. Chàng quyết định làm thủ tục xuất ngoại, rời bỏ Đài Bắc, rời bỏ Y Bình, tạm biệt hết những trăn trở khổ đau.

Dẫu là một nhân vật bị xem là "nửa nạc nửa mỡ", song kết thúc Yên Vũ Mông Mông, Quỳnh Dao vẫn rất ưu ái để chàng "chiếm sóng". Và may mắn thay, hình ảnh cuối cùng ấy lại thành kinh điển và vô cùng khó quên.

Ngoài trời mưa đang rơi, gió rất lạnh. Băng người qua sân nhỏ, mưa phủ vây quanh. Mở rộng cổng, gió lạnh cắt da, tôi co ro trong chiếc áo ngủ không đủ ấm, đứng yên nhìn ra ngoài.

Dưới ngọn đèn đường, cũng như ngày nào, Thư Hoàn như tượng đá đứng đấy, chàng không có áo mưa, một chiếc áo blouson khoác trên vai, một tay thọc sâu trong túi. Dưới ánh đèn, hình như những giọt mưa đang lấp lánh trên đầu chàng. Tôi không biết nên khóc hay nên cười.

Khoảng cách giữa tôi và chàng chỉ hơn năm bước. Sương khuya và mưa tạo nên một màn khói cách ngăn tôi và Thư Hoàn. Tôi bước tới đứng cạnh Hoàn. Một giọt mưa lăn nhẹ từ trán chàng rơi xuống ngưng lại trên cằm... Và bàn tay chàng... Bàn tay chàng đưa ra vòng ngang người tôi, tôi không còn giữ vững mình được nữa, tôi ngã vào lòng chàng. Đôi mắt chàng ngập đầy đau khổ và xót xa...

Tuy là chia ly, nhưng ẩn hiện đâu đó, nữ sĩ Quỳnh Dao vẫn như muốn gợi mở về một tương lai tốt đẹp hơn cho cặp đôi này. Điều đó thể hiện ở bức thư Hà Thư Hoàn gửi về cho Y Bình.

”...đến New York đã hơn tháng, sống ở thành phố to nhất thế giới, nhìn nhà cửa cao ngất, xe cộ dập dìu như mắc cửi nhưng lòng anh vẫn cô đơn. Y Bình! chúng ta là những con người khốn nạn nhất trên đời phải không em? Nhiều lúc anh nghĩ là định mệnh an bài như vậy. Lời nói của em cũng đúng phần nào. Thời gian biết đâu lại chữa lành vết thương? Mong rằng, vài năm sau, khi ta quên được hết phiền muộn, biết đâu... trời lại giúp ta hạnh phúc...”

Nếu coi Tân Dòng Sông Ly Biệt là giấc mộng đẹp, thì Yên Vũ Mông Mông chính là một hồi mộng vỡ tan. Mặc cho bao u ám và bi lụy, song không thể phủ nhận rằng dư âm của nó từng có thời khiến nhiều người ám ảnh.

Phải chăng khi viết nên tác phẩm này, Quỳnh Dao đã đem hết những buồn bã vấn vương của chính mình - thời điểm mà cuộc đời bà đang quá nhiều gút mắc - gửi gắm vào câu chữ? Dù sao cũng thật biết ơn, vì ở năm 2001 bà đã suy nghĩ lại, đã đem đến một Tân Dòng Sông Ly Biệt tươi sáng và giàu niềm tin hơn.

Ca từ da diết của Yên Vũ Mông Mông do Triệu Vy trình bày.