Lịch sử

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Thanh Yên
Một tiểu thư khuê các chính hiệu, một danh viện thời Dân Quốc, cũng là một người dám bỏ trốn vì tình yêu, làm bạn bên người mình yêu suốt 72 năm mà không hề màng danh phận.

Cô là hồng nhan tri kỷ tâm đầu ý hợp, đồng thời cũng là người yêu quý nhất và trụ cột tinh thần quan trọng nhất cho thiếu soái Trương Học Lương. Chuyện tình giữa họ vào những năm tháng họ còn sống luôn bị thế nhân chê trách, chỉ đến khi cả hai qua đời, mời được người đời truyền tai, hâm mộ thổn thức không thôi.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Cô là cô con gái thứ 4 nhà họ Triệu, tên thật là Triệu Nhất Địch, tên tự Khởi Hà, sinh ra ở Hongkong. Vì đứng hàng thứ 4 trong số các chị em mà còn được gọi là Triệu tứ tiểu thư.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì
Triệu tứ tiểu thư xinh đẹp có tiếng

Gặp nhau mà hận quá muộn, yêu nhau nào nỡ cách xa muôn trùng

Năm ấy, cô 16 tuổi, thiếu soái 27 tuổi, họ quen nhau trong một vũ hội ở Thiên Tân. Bốn mắt nhìn nhau rồi bị đối phương hấp dẫn, hai trái tim tuổi trẻ kết nối bên nhau nơi đất khách. Trong lòng thiếu soái, cô gái trẻ ấy là một tia sáng giữa cuộc sống đầy áp lực, chiếu sáng con đường vốn dĩ anh phải bước từng bước đầy cẩn thận ấy.

Họ cùng nhau đọc sách, uống trà, chơi đàn nhảy múa, trải qua những ngày vô cùng hạnh phúc. Hận không thể gặp nhau sớm hơn, thế nhưng lúc ấy, cô đã có hôn ước với người khác, anh thì đã có vợ.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Cùng năm ấy, sự kiện Hoàng Cô Truân bùng nổ, Trương Tác Lâm bị bom nổ chết, Trương Học Lương làm con trưởng phải về xử lý hậu sự cho cha. Đôi tình nhân trẻ đành phải lưu luyến chia tay nhau, Trương Học Lương chỉ kịp để lại một lời hứa rằng mong Triệu Nhất Địch sẽ đợi mình.

Giữa lúc cục diện chính trị vô cùng hỗn loạn, Trương Học Lương thay cha mình nắm quyền quản lý Đông Bắc, vì làm lụng quá độ nên ngã bệnh. Lúc này Triệu Địch Nhất đang ở Hongkong ngay khi biết tin thì vô cùng sốt ruột, chỉ muốn chắp cánh bay đến bên cạnh người yêu, chăm sóc cho anh.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì
Thiếu soái Trương Học Lương

Tháng 9 năm 1929, Triệu Nhất Địch quyết định lấy cớ thăm bệnh Trương Học Lương, một mình đi đến Thẩm Dương. Là một tiểu thư khuê các hành vi của cô không khác gì bỏ trốn, cha cô - Triệu Khánh Hoa tức giận, công khai đăng báo đoạn tuyệt quan hệ cha con với Triệu tứ tiểu thư. Cứ thế vì một người đàn ông, hai cha con họ Triệu từ nay nhìn nhau như người xa lạ.

Phú quý vinh hoa như cát vàng giữa sa mạc, em chỉ nguyện làm bạn bên người

Không còn nhà để về, Thẩm Dương trở thành nơi nương tựa duy nhất của Triệu Nhất Địch, bởi vì nơi đó có Trương Học Lương. Nhưng khi tới đây, cô gặp được Vu Phương Lai, vợ của Trương Học Lương, một người phụ nữ đoan chính, rộng lượng.

Vu Lai Phương chấp nhận cho Triệu Nhất Địch ở lại Thẩm Dương, với điều kiện cô sẽ không có bất kì danh phận và không được bước vào cửa nhà họ Trương.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Không có danh phận thì cũng chỉ như một tình nhân không được thừa nhận, người ngoài nhìn vào chỉ sẽ cười chê; không được vào nhà họ Trương, tức là vinh hoa phú quý của nhà họ không can gì tới cô. Thế nhưng cô gái trẻ lại đồng ý mà không chút do dự, cô bỏ qua thân phận tiểu thư khuê các, con nhà danh giá của mình, lấy thân phận thư kí làm bạn bên cạnh Trương Học Lương.

Cô ở lại trong một căn biệt thự ở ngõ Bắc Lăng, gần phủ đại soái (sau này căn biệt thự này này trở thành một cảnh điểm du lịch và được biết đến với tên Nhà của Triệu tứ tiểu thư), căn biệt thự cũng trở thành nơi Trương Học Lương thường xuyên ghé thăm, cả hai ở bên trong, rời xa thế tục, như những đôi uyên ương khác, trải qua cuộc sống ân ái hạnh phúc.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Rồi Triệu tứ tiểu thư mang thai, nhưng vào lúc này cô lại mắc bệnh lạ, lưng nổi đầy ung nhọt, bác sĩ không ngừng khuyên cô bỏ cái thai để tập trung chữa bệnh. Nhưng cô gái vốn yếu đuối ấy lại cắn răng chịu hết đau đớn, sinh ra đứa con đầu lòng của mình là Aiko Trương Lư Lâm.

Nếu yêu, thì phải yêu tới chết đi sống lại

Cảnh đẹp chẳng bền lâu, mộng đẹp nào như ý. Sau biến cố Tây An năm 1936, Trương Học Lương bị Tưởng Giới Thạch bắt giam. Ba năm sau Vu Phương Lai phải ra nước ngoài chữ bệnh ung thư, Trương Học Lương yêu cầu Tưởng Giới Thạch để Triệu Nhất Địch đến chăm sóc mình. Tưởng Giới Thạch đồng ý.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Vừa không phải vợ chính thức, vừa phải bận rộn nuôi con, vốn Triệu Tứ không cần phải đến, cô nhìn đứa con chưa đầy 10 tuổi của mình, lòng nảy sinh mâu thuẫn. Đi thì con không còn cả cha lẫn mẹ, không ai chăm sóc, sau này cô không được nhìn nó lớn lên nữa. Ở lại, thì một mình Trương Học Lương ở nơi giam giữ, cô đơn cực khổ không ai lo.

Cô rơi vào cảnh khó cả đôi đường, cuối cùng hạ quyết tâm, gửi con cho một người bạn của Trương Học Lương – Y Nhã Cách, rồi quyết tâm vào chăm sóc Trương Học Lương.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Kì thật cô không hề muốn bị giam lỏng và chịu cảnh giám sát, nhưng vì tình yêu, cô vẫn nhất quyết bước lên con đường này.

Nương tựa lẫn nhau, tháng năm chưa bao giờ bạc đãi kẻ hưu tình

Trong suốt nhiều năm Trương Học Lương bị giam lỏng, cô vẫn ở bên cạnh hết lòng chăm sóc. Lúc bấy giờ cô đã không còn là một tiểu thư yểu điệu nữa, mà đã học được cách tự lực cánh sinh. Ở Quý Châu, họ mở đất trồng rau, thỉnh thoảng đến hồ nước gần đó câu cá. Cô còn bắt đầu học dùng máy may, hầu hết đồ của Trương Học Lương đều do cô làm.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Trong mắt người ngoài, những năm ấy là thời gian khó khăn nhất của họ: nhà nghèo, bị giam lỏng, bệnh tật đầy mình, nhưng cả hai người nương tựa bên nhau, nhen nhóm lại ngọn lửa tình khi xưa.

Năm 1964, cuộc sống tù tội của cả hai kết thúc, họ đến Đài Loan kết làm vợ chồng, Nhiều năm sánh vai bên nhau mà không có một danh phận gì, cuối cùng cũng đợi được tới ngày này, cả hai ôm nhau bật khóc, hai tay nắm chặt. Hôn lễ này không hề long trọng, nhưng đủ để mỗi khi nhớ về nó, Trương Nhất Địch lại mỉm cười hạnh phúc.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Hồng nhan tri kỷ làm bạn bên nhau suốt 36 năm, mặc kệ gió táp mưa sa, cuối cùng khi về già cũng được chính thức đến bên nhau. Mỗi một người tham gia hôn lễ, đều là nhân chứng cho việc Triệu Nhất Địch trở thành vợ chính thức của Trương Học Lương.

Dù người già đi, ta vẫn yêu nhất dung nhan người

Thế nhưng nhiều năm cực khổ làm thân thể Triệu Tứ đã suy yếu rất nhiều, từ năm 1994 -1996, cô đã ba lần vào viện vì bệnh lao phổi, sau này còn mắc phải bệnh lupus ban đỏ. Năm 1997, phổi bên phải cô bắt đầu có dấu hiệu bị ung thư. Vì không để Trương Học Lương lo lắng, cô không nói rõ bệnh của mình cho chồng biết.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Cô biết mình không còn nhiều thời gian, nên chỉ muốn chuyên tâm ở bên cạnh chồng vượt qua những ngày cuối đời. Năm 2000, cô cố gượng dậy tham gia mừng thọ 100 tuổi của Trương Học Lương, 20 ngày sau đó, cô nằm liệt trên giường bệnh. Nhìn người đàn ông làm bạn bên mình hơn nửa đời người, cô lưu luyến nhắm mắt. Trương Học Lương từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn cô, như thể cô vẫn là thiếu nữ xinh đẹp năm xưa mình gặp, mà không hề biết cô đã qua đời, mãi đến khi bác sĩ xác nhận, Trương Học Lương mới bật khóc không kiềm được.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Một năm sau, Trương Học Lương cũng đi theo làm bạn người còn gái đi theo mình suốt nửa đời ấy, không để cô phải cô độc một mình lâu.

Làm người, cả đời cô bôn ba, không ít lần bị bệnh tật tra tấn, chẳng có mấy ngày bình yên an ổn.

Cô tiểu thư bỏ gia đình theo chân chàng thiếu soái, hàng chục năm không màng danh phận gì

Nhưng là một người phụ nữ, cô có được tình yêu mình khát khao, bạch đầu giai lão, vĩnh viễn không chia lìa có lẽ là điều làm cô kiêu ngạo nhất đời này.

Người phụ nữ ấy, làm cuộc đời mình toả sáng giữa dòng lịch sử.

Nguồn bài: Zhihu