Lịch sử

Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần

Chích Chòe
Với nhiều bức họa phẩm được đánh giá cao, Vincent Van Gogh được coi như một họa sĩ thiên tài. Nhưng khi còn sống, con đường của ông chẳng may mắn như vậy.

Vincent Van Gogh là vị họa sĩ lừng danh của thời đại với những bức tranh nổi tiếng thế giới như Đêm đầy sao, Hoa diên vĩ, Cánh đồng lúa mì và bầy quạ, Cà phê vỉa hè trong đêm,...

Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần
Bức tranh tự họa của Vincent Van Gogh
Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần
Cà phê vỉa hè trong đêm (1888)

Thế nhưng bên cạnh những tác phẩm nổi bật Van Gogh để lại cho đời, ít ai biết ông có cuộc đời đau buồn và khốn khổ. Tiểu sử của danh họa được đánh dấu bằng sự nghèo đói, cô đơn, ruồng bỏ và căn bệnh tâm thần.

Khi ông còn sống, những bức tranh của ông không nhận được nhiều sự ủng hộ từ công chúng mà chỉ đến khi chết đi chúng mới được săn tìm, đấu giá cao ngất ngưởng và coi như một biểu tượng về địa vị.

Van Gogh thất bại trong tất cả mọi thứ ông cố gắng. Suốt một thập kỉ, hơn 900 bức tranh và 2000 tác phẩm nghệ thuật đã được ông vẽ nên. Hầu như chúng bị phớt lờ, bản thân ông thì phải chiến đấu với những con quỷ nội tâm và sống sót nhờ lòng tốt của gia đình họ hàng. Có lẽ bản thân ông đã không may mắn khi là một thiên tài hội họa với tầm nhìn đi trước thời đại.

Van Gogh từng cắt tai của mình vì không muốn mất bạn

Mùa hè năm 1888, Van Gogh rời thành phố Paris và đến vùng Provence của Pháp. Được em trai Theo hỗ trợ tài chính, cuối cùng ông định cư ở thị trấn cổ Arles và thuê một ngôi nhà lớn màu vàng, mơ ước thành lập một nơi ông và những họa sĩ cùng chí hướng khác có thể làm việc.

Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần
"Căn nhà màu vàng" bởi Vincent Van Gogh

Theo và Vincent làm quen với Paul Gauguin, một người theo trường phái ấn tượng tiên tiến khác mà cả hai đều hết sức ngưỡng mộ.

Vào tháng 10 năm 1888, Gauguin đồng ý chuyển đến căn nhà, hai nghệ sĩ có vẻ rất ''hợp'' nhau. Thật không may, hai người nhanh chóng xảy ra cãi nhau. Họ đã tiêu hết số tiền ít ỏi bằng cách uống rượu và thăm các nhà thổ gần đó. Cuối cùng, khi Gauguin rời bỏ Van Gogh, ông sa vào bia rượu, say xỉn và kích động.

Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần
Bức chân dung tự họa của Van Gogh với chiếc tai đã mất

Theo lời Gauguin, ngày 23 tháng 12, sau một cuộc cãi vã gay gắt, nam họa sĩ đã chuyển vào một khách sạn khi Van Gogh đe dọa anh ta bằng một con dao. Van Gogh đã cắt phần lớn thùy tai trái của mình, đi đến một nhà thổ quen thuộc và đưa ra phần "đẫm máu'' ấy cho một cô gái điếm tên Rachel khiến cô ngất xỉu ngay tại chỗ.

Bởi vì lời khai Gauguin là điều duy nhất còn sót lại nên suy đoán vẫn tiếp tục xoay quanh những gì đã xảy ra hay về người đã cắt đứt tai của Van Gogh. Dù thế nào đi chăng nữa, Van Gogh đã trốn tránh cảnh sát vào đêm 23 nhưng vì họ biết danh tính của ông, họ tìm đến căn nhà vàng và phát hiện ông nằm trên giường toàn thân đẫm máu. Van Gogh được đưa đến bệnh viện và tự xác nhận mình bị tâm thần.

Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần
Bức "Ông cụ buồn bã" (hay "Bên ngưỡng cửa vĩnh hằng")

Với sự kiêu ngạo của mình, trong vài tuần, Gauguin đã gửi cho Van Gogh một bức thư yêu cầu Vincent đưa lại cho anh những bức tranh anh tặng ông trước đó.

Em trai Van Gogh qua đời sau ông không lâu

Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần
Mộ của hai anh em

Sau cái chết của Vincent, Theo vướng phải vòng xoáy của sự đau khổ. Tháng 11 năm 1890, ông là bệnh nhân tại một bệnh viện tâm thần gần Utrecht, Hà Lan. Ông rời Paris để nhập viện gần các thành viên trong gia đình. Ông qua đời tại bệnh viện vào ngày 25 tháng 1 năm 1891, ở tuổi 33.

Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần
Em trai Theo Van Gogh

Cái chết của Theo được cho là do nhiều tác nhân bao gồm chứng mất trí nhớ do giang mai, tự tử và trầm cảm nặng về cái chết của anh trai mình. Ban đầu ông được chôn cất tại Utrecht nhưng vợ của Theo vì biết mối quan hệ thân thiết của hai anh em nhà này nên ông được chuyển đến cạnh Vincent tại nghĩa trang ở Auver-Sur-Oise.

Một trong những bức tranh cuối cùng của Van Gogh miêu tả cánh đồng nơi ông tự tử

Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần
"Cánh đồng lúa mì và bầy quạ"

Ngày 27 tháng 7 năm 1890, Van Gogh tìm đường đến những cánh đồng lúa mì ở phía Bắc nơi cư trú của mình tại một quán trọ ở Auvers-Sur-Oise.

Ông đã mượn một khẩu súng lục từ chủ nhà trọ, lấy cớ dọa lũ quạ khi ông đang vẽ nhưng thực ra là để tự sát. Thật trùng hợp, một trong những bức tranh cuối cùng của Van Gogh là Cánh đồng lúa mì và bầy quạ - một tác phẩm trừu tượng chứa đầy những con quạ đen, những lối đi dẫn đến hư không và bầu trời đầy điềm gở. Ông đã tự bắn vào ngực mình và cố gắng quay về nhà trọ trong lao lực. Van Gogh mất 30 giờ sau đó.

Bệnh tâm thần và tự tử là ''chuyện thường'' trong gia tộc của Van Gogh

Cuộc đời đại bi kịch của Van Gogh: Đau khổ vì vô danh, tự cắt tai vì bạn, tự sát vì bệnh tâm thần
Gia tộc nhà Van Gogh

Cha mẹ của Vincent Van Gogh có sáu người con: ba con trai và ba con gái. Trong số sáu người này, Van Gogh phải vật lộn với bệnh tâm thần trong suốt cuộc đời của mình và kết thúc nó bằng cách tự sát.

Theo Van Gogh chết trong hoàn cảnh bí ẩn nhưng có thể liên quan đến bệnh giang mai, tự tử hoặc bệnh tâm thần. Người anh thứ ba, Cornelius, trẻ hơn Vincent 14 tuổi và sống ở Nam Phi. Sau khi hôn nhân tan vỡ, anh nhập ngũ trong cuộc chiến tranh Boer - Anh, bị bắt và tự sát ở tuổi 33.

Cô em út của Van Gogh là Wilhemina Van Gogh phải sống bốn thập kỷ cuối đời trong một viện tâm thần, chịu đựng những căn bệnh tương tự như của anh trai mình.

Nguồn bài: Tổng hợp