Lịch sử

Hiện thực nghiệt ngã trong chốn lầu xanh ở Pompeii

Răng Đen
Đời sống tình dục của người xưa ở thành phố cổ Pompeii nước Ý có nhiều điều kỳ lạ, thú vị mà cũng rất phũ phàng.

Vào năm 79 sau Công nguyên, Pompeii - thành phố cổ ở khu vực Campania, trên vịnh Naples, nước Ý, thời La Mã cổ đại đã bị núi lửa Vesuvius cùng những trận động lớn nhấn chìm. Thành cổ huy hoàng một thời đã bị xóa sổ và tàn tính của nó được lưu lại trong dung nham trong hơn nghìn năm lịch sử.

Pompeii

Đến thế kỷ 18 giới khảo cổ học đã phát hiện và khai quật về Pompeii. Sau này Pompeii trở thành địa điểm thu hút khách du lịch đến tham quan, tìm hiểu và khám phá về thời kỳ thịnh vượng của đế chế La Mã. Trong đó, địa danh khu nhà thổ Lupanare là nơi thu hút, hấp dẫn du khách nhất ở Pompeii.

Bên trong khu nhà thổ

Lupanare xuất phát từ tiếng Latin Lupa, nghĩa là con sói; cũng là một từ tiếng lóng địa phương dùng để ám chỉ gái điếm. Tại đây có nhiều căn phòng nhỏ, bên trong đó chứa những chiếc giường làm bằng đá và trên tường khắc hình vẽ khiêu dâm, mô tả lại các hoạt động tình dục của khách làng chơi và gái bán hoa. 

Xã hội La Mã cổ đại có tư tưởng rất thoáng về tình dục. Mại dâm được hoạt động công khai, kỹ viện được nhà nước thừa nhận. Các mối quan hệ đồng tính luyến ái của nam và nữ được công nhận.

Nhà thổ được xuất hiện khắp nơi tại La Mã. Các căn phòng “sung sướng” được xây dựng theo kiểu hình vuông và không gian nhỏ, chật hẹp; có bục lớn xây kiểu như giường đá và tranh khiêu dâm được vẽ hoặc khắc bằng tay xuất hiện ngay trên lối cửa ra vào. Bức tranh là có chứa những hình ảnh về tư thế làm "chuyện ấy", tuyệt kỹ chăn gối của những nhân viên phục vụ bên trong căn phòng và khách hàng sẽ lựa chọn kiểu thích hợp với nhu cầu.

Những bức tường 18+ với các nét khắc chằng chịt được cho là do khách hàng và gái mại dâm lưu lại. Nhân viên phục vụ trong nhà thổ khắc hay vẽ về “chuyện ấy” kiểu như là một hình thức tiếp thị, quảng cáo, miêu tả các dịch vụ mà họ cung cấp hoặc dùng để hướng dẫn cho khách hàng thiếu kinh nghiệm. Còn khách làng chơi vẽ lại với mục đích là lưu làm kỷ niệm hoặc khoe chiến tích với các bằng hữu có chung sở thích về tình dục.

Các nhà sử học tìm thấy có khoảng 120 dòng chữ khắc và hình vẽ; tầng trên một nhà thổ có 5 phòng, mỗi phòng có ban công để các nhân viên đứng mời gọi khách hàng đến “trêu hoa ghẹo nguyệt”.

Theo các chuyên gia khảo cổ, các hình ảnh trên tường chỉ phản ánh một phần đời sống tình dục lúc bấy giờ xảy ra ở Pompeii, thực tế thì cuộc sống ăn chơi trác táng thời kỳ ấy còn “ác liệt” và tàn nhẫn hơn rất nhiều lần.

Nhân viên phục vụ trong nhà thổ chủ yếu là nô lệ, những người tầng lớp có địa vị thấp nhất trong xã hội La Mã cổ đại. Nô lệ đến từ Hy Lạp và các nước chịu sự thống trị của đế quốc La Mã. Họ bắt buộc phải làm công việc này để kiếm sống, tồn tại nếu không đồng ý sẽ bị bỏ mặc cho chết đói hoặc bị giết. Hoạt động mại dâm diễn ra không chỉ dành riêng cho nữ giới là gái bán hoa mà còn ở phái nam, những chàng trai nô lệ trẻ tuổi sẽ phục vụ bán mình cho đàn ông và phụ nữ giàu có. Vì vậy mà Pompeii được mệnh danh là thiên đường của tình dục đồng tính. 

Họ làm việc trong những căn phòng ẩm thấp, tối tăm, không có cửa sổ; bị giam giữ suốt đời ở nhà thổ và phục vụ khách hàng theo yêu cầu của chủ chứa. Họ bị coi là công cụ phục vụ cho nhu cầu tình dục nếu nhiễm bệnh hay dám làm trái lệnh, phản kháng sẽ bị xử tử tàn nhẫn như làm mồi cho thú dữ hay bị tra tấn cho đến chết. Những cô gái xinh đẹp mang thân phận nô lệ còn bị đem đi rao bán tại các quảng trường, trước đám đông họ phải để trần cơ thể và trở thành món hàng giao dịch thu lợi nhuận cho các ông chủ.

Giống như tầng lớp nô lệ, gái bán hoa có thể trả tiền cho chủ chứa bằng cách tích góp tài sản để giải phóng bản thân, đạt được tự do với điều kiện là người chủ chấp nhận việc đó. Hoặc họ có thể “đổi đời” khi được khách hàng mua lại và ban cho cuộc sống sung túc. Tuy nhiên những trường hợp này xảy ra rất hiếm hoi trong xã hội thời ấy.

Sau quá trình khai quật Pompeii, các nhà sử học cho biết ở thành phố này có đến khoảng 7 nhà thổ lớn được trang hoàng lộng lẫy. Gái bán hoa sẽ hoạt động tại nhà chứa, quán rượu, nhà tắm công cộng... Kỹ nữ sẽ đón tiếp nồng nhiệt mọi tầng lớp từ nông dân đến quý tộc miễn là họ trả tiền cho dịch vụ giải khuây. 

Ngoài các hình khắc, bức họa trên tường thì giới khảo cổ còn thu thập được những đồ trang sức, tượng đồng mang hình dáng cơ quan sinh dục nam nữ. Vào thế kỷ 18 những cổ vật này được cho là phản cảm nên vua Prancois đệ nhất của Naples đã không tán thành việc tham quan, chiêm ngưỡng và đánh giá về những vật trưng bày cổ đại có tính dung tục.

Năm 1830, các cổ vật đã được gom lại và lưu giữ trong gian phòng bí mật, chỉ những ai đã đủ trưởng thành mới được bước vào tìm hiểu. Năm 2006, sau nhiều lần trùng tu cải tạo thì Pompeii đã mở cửa trở lại đón khách và nơi đây trở thành địa điểm thu hút khách du lịch với hàng triệu người mỗi năm.

Ngày nay, núi lửa Vesuvius đã trở về trạng thái tĩnh lặng, Pompeii chỉ còn là một tàn tích sau hiểm họa, nền văn minh La Mã đã bị chôn vùi trong đống tro tàn và nghìn năm sau “sống lại” khi được khai quật lên để diễn tả về một đế quốc hùng mạnh cùng tư tưởng tình dục cởi mở của người xưa.

Đọc thêm: Loki - Vị thần 'lầy lội' và khó hiểu nhất từng xuất hiện trong truyền thuyết

Nguồn bài: Ancient Origins, Tổng hợp