Cuộc sống

Tuổi 18 của những đứa trẻ đã vĩnh viễn mất cha trong thảm kịch 11/9

Chim my
Họ có thể mới sinh, hoặc một vài ngày tuổi, mấy tháng tuổi khi cha mình trở thành một phần của kí ức đau đớn nhất trong lịch sử hiện đại Mỹ

Tuổi 18 là cột mốc quan trọng của mỗi người. Đó là khi chúng ta trở thành những người lớn thực sự, rời nhà để học cao hơn hoặc đi làm, là khi có thể đi bầu cử và thực hiện nghĩa vụ quân sự. Nhưng đó cũng là tuổi của những cảm xúc lẫn lộn, đan xen, mà những đứa trẻ chưa bao giờ gặp được người cha đã đưa chúng đến với thế giới này - những người xấu số đã ra đi khi tòa tháp sụp đổ.

Những góa phụ năm ấy đã phải gạt nước mắt qua một bên để nuôi nấng con mình. Hôm nay, chúng tròn 18 tuổi và luôn mong nhớ về cha của mình.

Tôi tin ba mình vẫn ở trên thiên đường và hỗ trợ tôi trên con đường thành công. Tôi luôn nghĩ tới bức ảnh ba mình đang giơ ngón tay cái như thể đang nhắn nhủ "Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình, con gái!"

Đó là lời chia sẻ của Allison Lee, cô được hạ sinh hai ngày sau khi ba của mình, ông Dan chết trong thảm họa khủng bố. Tháng sau, cô sẽ tiếp tục niềm đam mê nhảy múa bằng việc chuyển tới Los Angeles, nơi ba cô sinh ra.

Nối tiếp những di sản

Cảnh sát điều tra Joseph Vigiano (thuộc sở cảnh sát New York) chỉ có ba tháng bên cạnh đứa con nhỏ John Vigiano của mình trước khi hi sinh trong quá trình cứu nạn tại Trung tâm Thương mại Thế giới ngày 11/9. Thời gian gần gũi của cha con dẫu có ngắn ngủi nhưng vô cùng quý giá.

Kathy đã gặp gỡ Joseph khi họ còn cùng là đồng nghiệp ở một sở cảnh sát ở Brooklyn, rồi nên duyên vợ chồng. Giờ đây, sau khi nghỉ hưu, Kathy đến Long Island sinh sống và mở lòng về người chồng quá cố của mình:

Tôi có một bức ảnh John đang nằm ngủ ngon lành trên tay bố Joseph. Có lẽ đó là điều tuyệt nhất mà chúng ta có thể làm với một đứa trẻ sơ sinh

Tuổi 18 của những đứa trẻ đã vĩnh viễn mất cha trong thảm kịch 11/9
Joseph Vigiano cùng con trai mới sinh năm 2001 (Ảnh do vợ - Kathy Vigiano cung cấp)

Joseph đã chuẩn bị những bộ đồng phục cảnh sát mini cho ba đứa con trai của mình: John, Jimmy, Joseph Jr. Anh còn tận dụng thắt lưng của mình để làm bao súng nhỏ cho các con đựng đèn pin và các công cụ khác. Đáng lẽ ông bố đã có thể trở thành trưởng nhóm Hướng đạo sinh của các con, nhưng cuối cùng lại không thể thực hiện ước nguyện đó.

Kathy nhận được tin về vụ tấn công từ một nhân viên chuyển phát nhanh của FedEx, khi đang đứng chờ ở bến xe buýt ở Long Island với ba con. Lúc đầu, cô vẫn cảm thấy nhẹ nhõm vì biết chồng mình vẫn ổn. Nhưng phải đến vài ngày sau, cô mới được mời đến sở cảnh sát và biết rằng thi thể của chồng được tìm thấy dưới đống đổ nát ở khu vực Ground Zero. Anh trai của Joseph, lính cứu hỏa John Vigiano cũng không qua khỏi.

Dù không được lớn lên trong vòng tay của cha, nhưng cậu bé út John vẫn cảm nhận được sự tồn tại của cha mình nhờ vào những gì ông để lại. Khi biết Joseph lúc còn sống đã thành lập một hội chơi bóng lacrosse tại Sở Cảnh sát New York, John đã dành ba năm Trung học của mình để luyện tập môn thể thao này. Giờ đây, trở thành một sinh viên ngành Hàng Hải tại the Bronx, New York, John luôn tự nhủ mình sẽ làm mọi thứ để cha có thể tự hào. Bên cạnh đó, John cũng có ý định tham gia làm việc tại Sở Cảnh sát hoặc Sở Cứu hỏa New York (chú, ông nội và cụ nội của John đều từng làm ở đây) sau khi ra trường.

Bố tôi đã làm những điều mà mình đam mê rồi nhận lại sự tôn trọng của mọi người xung quanh. Bố sẽ tự hào nếu thấy tôi làm được như vậy, và tốt hơn nữa - John Vigiano

Tuổi 18 của những đứa trẻ đã vĩnh viễn mất cha trong thảm kịch 11/9
John Vigiano (Ảnh: Stefano Giovanini)

Những sợi dây liên kết vô hình

Tuổi 18 của những đứa trẻ đã vĩnh viễn mất cha trong thảm kịch 11/9
Hai mẹ con Kellie và Allison (Ảnh: Roger Kisby)

Đầu tháng 9/2001, Dan Lee đang chuẩn bị cho chuyến công tác cuối cùng trước khi con gái chào đời. Anh và vợ Kellie đã chọn sẵn một cái tên: Allison.

Kellie, 50 tuổi chia sẻ:

Trước khi Dan đi, anh vẫn còn thủ thỉ trò chuyện với đứa con trong bụng của chúng tôi.

Chuyến bay mang số hiệu 11 của American Airlines khởi hành từ Boston dự kiến sẽ đưa Dan trở về Los Angeles với vợ con. Nhưng nó sẽ không bao giờ trở về đúng hẹn. Chiếc máy bay bị các tên khủng bố chuyển hướng về phía Tòa Bắc của Trung tâm Thương mại Thế giới, giết chết toàn bộ phi hành đoàn và hành khách, trước khi một chiếc máy bay thứ hai đâm vào Tòa Nam.

Allison được hạ sinh ngày 13/09/2001. Bệnh viện ngay lập tức đưa bà mẹ Kellie vào quá trình theo dõi nguy cơ tự tử.

Tôi thấy trống rỗng. Nhưng tôi vẫn còn một đứa bé mới sinh và con gái 2 tuổi Amanda để chăm sóc - Kellie

Theo thời gian, những nôi đau cũng dần nguôi ngoai. Ba mẹ con chuyển đến Las Vegas. Kellie tái hôn với Chris. Mỗi năm vào ngày 11/9, cả nhà lại cùng nhau đến nhà hàng yêu thích của Dan - Islands. Nếu như Amanda chỉ có những kí ức nhạt nhòa về cha thì với Allison, cô lại cảm thấy một điều gì đó sâu sắc hơn.

Allison tìm về với cha mình, một tay trống, bằng cách tham gia học nhảy từ khi lên 8. Mẹ cô phải thốt lên rằng:

Con bé có đôi chân dài và khả năng cảm nhạc y hệt như bố nó.

Tuổi 18 của những đứa trẻ đã vĩnh viễn mất cha trong thảm kịch 11/9
Dan và Kellie Lee năm 1996

Với Allison, những điệu nhảy giúp cô đối mặt với mất mát đã định hình cuộc sống của cô. Cô đã từng cùng vũ đoàn của mình thực hiện một màn biểu diễn để tưởng nhớ cha mình và những nạn nhân trong thảm kịch 11/9:

Mỗi điệu nhảy đều là khoảnh khắc tôi thể hiện cảm xúc của mình, nó giúp tôi tìm về những mất mát của chính mình. Tôi nghĩ đến việc mẹ mình đã mạnh mẽ nhường nào khi vừa phải trải qua nỗi đau đó, vừa phải làm tất cả để lo cho hai chị em. Mẹ là người lạc quan nhất tôi từng biết.

Con không biết rằng....

Tuổi 18 của những đứa trẻ đã vĩnh viễn mất cha trong thảm kịch 11/9
Hai mẹ con Lisa Reina tại Stalen Island (Ảnh: Chad Rachman)

Bằng một cách nào đó, Joseph Reina vẫn có một mối liên kết sâu sắc với cha mình, Joe.

Joe đang là quản lý vận hành cho Cantor Fitzgerald tọa lạc ở tầng 101 Tòa Bắc khi vụ việc đau lòng xảy ra. Lúc đó vợ của anh, Lisa đang mang thai đến tháng thứ 8. Sau đó cô hạ sinh Joseph vào ngày 4/10/2001 trong cơn mê man chồng mình sẽ trở về nhà.

Những năm tháng sau này, Lisa luôn cảm thấy cậu con trai của mình có thể cảm nhận được sự tồn tại của bố nó đâu đó quanh đây:

Khi Joseph còn nhỏ, nó thường nhìn lên trần nhà rồi cười. Tôi thì luôn hỏi: "Con có nhìn thấy ba không?"

Lisa vẫn luôn hỏi như vậy nhưng chưa hề nói với con mình về sự ra đi của người cha ruột bởi cậu bị tự kỉ và gặp khó khăn trong giao tiếp - điều sẽ khiến cậu khó lòng nào mà chấp nhận được sự thật về tổn thất nặng nề của mình. Lisa cũng không cảm thấy cần thiết phải nói điều đó ra vì "Con cũng có cảm xúc của tiêng mình"

Trong ngày Giáng sinh đầu tiên của Joseph, Lisa nhận ra nụ cười của con giống chồng mình đến nhường nào, họ cùng là "những chàng trai có khả năng thắp sáng cả căn phòng".

Tôi chỉ muốn bó gối lại và khóc, nhưng tôi không thể, bởi giờ đây tôi sẽ vừa là ba, vừa là mẹ của con.

Tuổi 18 của những đứa trẻ đã vĩnh viễn mất cha trong thảm kịch 11/9
Joe khi 18 tuổi, bằng tuổi với Joseph bây giờ (Ảnh do Lisa Reina cung cấp)

Quãng thời gian khó khăn bắt đầu khi Joseph lên 2 tuổi và cần sự hỗ trợ đặc biệt về tinh thần.

Mất chồng đã đủ đau đớn. Liệu tôi có thể chịu được điều gì hơn?

Lisa tái hôn năm 2004 và có thêm một con gái nữa. Người chồng mới đối xử với con trai cô như con ruột. Ngay cả khi sau này hai người chia tay, Joseph vẫn rất gần gũi với cha dượng. Lisa cảm thấy biết ơn khi con mình cũng có một người cha bên cạnh để chia sẻ

Joseph sẽ tham gia một chương trình đào tạo nghề và các kĩ năng sống căn bản và là "đứa trẻ hạnh phúc nhất mà bạn từng ghét" theo lời của Lisa. Dù con không biết, nhưng chính Joseph là động lực lớn lao cho mẹ bước tiếp và vững tin hơn trong cuộc sống.

Nguồn bài: New York Post