Cuộc sống

Vợ mất trí nhớ, chồng viết sách để cô biết họ đã yêu nhau đẹp thế nào

Giang Anh
Một câu chuyện chứng minh sức mạnh to lớn của tình yêu và gia đình.

Steve, 38 tuổi, sống tại Michigan đã quyết định viết 1 cuốn sách để giúp vợ mình tìm lại trí nhớ. Được xuất bản và phát hành vào kỷ niệm ngày cưới sắp tới của họ, "But I Know I Love You" là cuốn sách ghi lại câu chuyện tình yêu đôi lứa.

Mặc dù vợ của anh là Camre đã đọc cuốn sách đầy thích thú, cô vẫn không thể nhớ lại bất kỳ những gì chồng mình đã ghi lại.

Trao đổi với Good Morning America, Camre nói:

"Mọi thứ trong cuốn sách là ký ức về những gì chúng tôi đã trải qua và những gì tôi đã bỏ lỡ. Tôi rất thích đọc nó, nhưng ngay bây giờ mọi thứ đem lại chỉ là cảm xúc hỗn loạn. Đôi khi điều này rất khó khăn vì cuốn sách đã nhắc lại những ký ức mà tôi không còn nhớ một chút nào."

Việc mang thai của Camre rất ổn cho đến tam cá nguyệt thứ ba, khi cô luôn gặp phải những cơn nôn mửa liên tục. Chỉ sau 33 tuần mang thai, cổ họng Camre bắt đầu sưng lên gây khó thở, khi được Steve đưa đến bệnh viện, cô gặp phải một cơn động kinh.

Các bác sĩ ngay lập tức phải thực hiện một ca mổ lấy thai khẩn cấp để cứu lấy cậu bé Gavin, khi đó mới chỉ nặng chưa tới nửa cân. Tuy nhiên, Camre bị đột quỵ khiến cả hai bên não của cô bị ảnh hưởng. Theo nhà trị liệu Jessica Smith, những trí nhớ dài hạn và ngắn hạn của cô đều bị xóa sạch:

"Cô ấy không thể nhớ lại ký ức trước khi gặp chấn thương não và cũng không thể nhớ lại những ký ức ngắn hạn bây giờ. Đây là một trường hợp xảy ra vô cùng hiếm."

Sau khi sinh, Camre đã trải qua 30 ngày tại bệnh viện còn Gavin cũng được theo dõi tại NICA trong 36 ngày sau khi sinh non. Theo Viện y tế Quốc gia, đây là tình trạng tiền sản giật, một loại rối loạn thai nghén đặc trưng bằng việc có huyết áp cao và thường có lượng lớn protein trong nước tiểu.

Do đó, Camre được đặt nội khí quản và rơi vào tình trạng hôn mê do y tế. Steve cho biết:

"Khi được đưa khỏi ra khỏi trạng thái hôn mê, cô ấy tỉnh dậy và có điều gì khác lạ. Camre không biết mình là ai hay việc vừa mới sinh. Cô ấy thậm chí không nhớ gì về mọi người trong gia đình.

Tôi gần như sống luôn ở bệnh viện. Họ muốn đứa trẻ gần mẹ sau khi sinh nhưng Camre không muốn mạo hiểm, vì vậy tôi đã ở bên cạnh thằng bé vào thời gian đó."

Sau khi rời bệnh viện cùng với Gavin, Steve cho biết Camre giống như một đứa trẻ sơ sinh. Mặc dù khỏe mạnh về mặt thể chất, cô ấy không thể làm được những việc đơn giản, như mặc quần áo hàng ngày và đánh răng.

Trong những tháng đầu tiên của quá trình hồi phục, Camre sống cùng bố mẹ trong khi Gavin ở với Steve. Tuy nhiên, một đêm nọ khi cả hai ngồi cùng nhau, Steve đã được tiếp thêm rất nhiều động lực.

Anh cho biết:

"Cả hai ngồi trên trên chiếc đi văng và cô ấy nói yêu tôi, dù trí nhớ vẫn chưa còn hồi phục. Đó là động lực giúp tôi làm những điều cần thiết.

Từ khi gặp Camre, cô ấy đã khiến tôi muốn trở thành một người tốt hơn, đó cũng là những gì tôi yêu thích ở cô ấy. Khi sự việc xảy ra, tôi đã từng có ý định từ bỏ mọi hy vọng. Nhưng dù không nhớ gì hết, cô ấy vẫn nói yêu tôi và cả hai sẽ cùng nhau vượt qua."

Bây giờ, Camre đã nhớ cả Steve và Gavin. Thông qua việc ghi chép lại mọi thứ liên tục, các cuộc trò chuyện nhập vai lặp đi lặp lại và chia sẻ lịch trình trên điện thoại với chồng, cô đang có những bước cải thiện đầy tốt đẹp.

Chứng động kinh và co giật thường xuyên khiến cô phải uống nhiều loại thuốc. Thế nhưng, bác sĩ trị liệu cũng cho biết Camre đang dần lấy lại dược sự tự tin:

"Lần đầu gặp, một cô gái đầy vui vẻ và thoải mái là những gì tôi biết. Thế nhưng khi lắng nghe Camre, cô chia sẻ cảm thấy rất khó khăn để có thể nhận ra Gavin. Mọi thứ dần cải thiện, thậm chí Camre còn nhớ lại được bài hát yêu thích của mình, điều này đã giúp cô ấy rất nhiều."

Cuối cùng, Camre tâm sự:

"Chồng và con trai là những gì giúp tôi vượt qua tất cả. Mỗi lần tôi nhìn thấy Gavin và Steve, một nụ cười lớn hiện lên mặt và trong tim tôi. Tình yêu của gia đình là điều có ý nghĩa nhất và là điều giúp tôi vượt qua mỗi ngày.

Cho dù mọi thứ có khó khăn đến mức nào đi nữa, bạn chỉ cần tạo cho mình hy vọng và tiếp tục tiến lên, mỗi ngày một ít. Tôi nói với bản thân mình rằng mọi thứ sẽ ổn và mình cần tiến về phía trước."