Kinh dị

Nữ chỉ huy trại tập trung Ilse Koch - Ả đàn bà độc ác được mệnh danh 'Phù thủy của Buchenwald'

Minh Ngọc
Để thỏa mãn những sở thích bệnh hoạn của mình, người đàn bà ác quỷ này đã giết hại và tra tấn vô số tù nhân khác nhau.

Chúng ta hiếm khi được nghe kể về nhân viên nữ ở trong các trại tập trung trong thời kỳ Holocaust, nhưng thực sự là họ có tồn tại và nhiều người còn độc ác hơn cả cánh mày râu. Trong đó, chỉ huy trại tập trung tại Buchenwald, Ilse Koch là kẻ đáng sợ nhất. Tại đây, mụ ta đã tra tấn, giết hại và hành hạ vô số tù nhân. Chính bởi sự tàn bạo của mình, bà ta đã được mệnh danh là Con quỷ của Buchenwald. Dưới đây là một số sự thật đáng sợ về ả ta và xin nhắc trước rằng, nó không dành cho các bạn đọc yếu tim đâu nhé.

Mụ kết hôn với một người đàn ông độc ác không kém

Trước khi gia nhập Đảng Quốc xã, Ilse Köhler từng làm nghề kế toán. Sau khi gia nhập, mụ đã gặp một người đàn ông tên là Karl-Otto Koch. Karl-Otto là chỉ huy tại một vài trại tập trung khác nhau và cũng khét tiếng trong đảng bởi sự độc ác và tàn bạo của mình. Ilse, thay vì kinh hoàng trước tính cách bệnh hoạn và những gì mà chồng mình đã làm, mụ ta lại tiếp tay và ủng hộ hành động của hắn.

Năm 1936, cặp đôi đã kết hôn, và chưa đầy một năm sau, Karl-Otto đã trở thành Chỉ huy của trại tập trung Buchenwald. Đây là một trong những trại tập trung lớn nhất và nơi này không giam cần mà còn tiêu diệt người Do Thái, người đồng tính và những thành phần mà chúng nghĩ rằng sẽ "làm dơ bẩn giống nòi thượng đẳng". Tại đây, mụ ta đã nắm lấy cơ hội để trở thành chỉ huy trại và nhanh chóng khét tiếng vì còn tàn bạo hơn cả chồng.

Mụ ta thu thập hình xăm

Một điều bệnh hoạn khác về Ilse là bà ta thích thu thập hình xăm của tù nhân. Một số người nói rằng Koch làm điều này vì một bác sĩ muốn có thêm tư liệu để nghiên cứu về sự liên quan giữa tội ác và xăm mình. Nhưng theo nhiều người khác, mụ ta làm điều này chỉ đơn giản vì mụ thích.

Koch thường cưỡi ngựa qua trại và khi bà ta nhìn thấy một hình xăm mà bà ta thích, bà ta sẽ bắt tù nhân đó. Sau đó, người tù nhân đáng thương sẽ bị lột da và hình xăm của người đó bị cắt ra khỏi người trước khi anh bị giết chết. Thông thường, mụ ta sẽ không đem tất cả mẫu vật cho các nhà nghiên cứu mà sẽ giữ lại một vài mảnh như chiến lợi phẩm và đem trưng bày chúng trong nhà.

Mụ ta thích hành hạ những người ốm yếu, tiều tụy

Trên tất cả, mụ ta rất thích nhìn thấy các tù nhân đau khổ về cả mặt thể chất và tinh thần. Mụ thường lái xe qua trại và chế giễu các tù nhân. Khi một người lỡ ngước lên để nhìn, mụ sẽ dùng roi quất họ. Bà ta cũng thường cười và tỏ vẻ phấn khích khi thấy người khác bị đưa đến phòng hơi ngạt và xây một căn nhà thật cao để có thể nhìn xuống trại một cách rõ ràng nhất.

Mụ làm đồ gia dụng từ cơ thể con người

Ilse Koch không chỉ thích sưu tập da, mà còn có đam mê với việc làm Sau khi các tù nhân có hình xăm hoặc bất cứ ai không làm vừa lòng mụ ta bị giết, lính SS sẽ làm sạm phần da và rồi lưu trữ nó. Sau đó, bọn chúng sẽ chuyển nó qua Ilse và mụ ta đã dùng số da người này làm bìa sách, găng tay và chao đèn cho gia đình lẫn các sĩ quan khác.

Hơn thế nữa, mụ còn lấy đầu lâu để trang trí trong nhà. Trong số bộ sưu tập bệnh hoạn của mình, Ilse tự hào nhất về một chiếc túi xách được làm từ da người. Ả ta còn thường xuyên đem nó đi khoe với các lính canh và nhà khoa học khác.

Mụ buộc các tù nhân phải làm tổn thương nhau và quan hệ với nhau

Bất cứ khi nào thích, mụ ta sẽ yêu cầu các tù nhân phải đánh nhau. Nếu như mụ không thể tìm thấy một hình xăm mình thích, mụ sẽ bắt tù nhân đó xăm lại cho đến khi mình hài lòng. Ngay sau đó, tù nhân xấu số này sẽ bị giết và phần da bị đem lột đi.

Không chỉ có vậy, mụ thường xuyên quyến rũ các tù nhân. Bà ta hay mặc một cái váy thật ngắn và một cái áo len thật bó rồi cư xử một cách gợi dục xung quanh những tù nhân bị bỏ đói và tra tấn. Ngoài ra, mụ cũng hay buộc những tù nhân quan hệ tình dục với nhau. Đó là lý do tại sao mụ bị các tù nhân gọi là Phù thủy, hay Chó cái của Quốc trưởng.

Mụ trưng bày bộ phận cơ thể người trong nhà

Ngoài da người, người đàn bà độc ác này còn có đam mê với các bộ phận cơ thể. Nhờ mối thân thiết với các bác sĩ và lính canh ở trại, mụ đã thu thập được rất nhiều bộ phận cơ thể người lẫn nội tạng. Nhiều phần nội tạng như phổi, não, tim, gan và nhiều thứ khác đều được mụ bảo quản kỹ càng và đem ở trong nhà.

Một số trong chúng đã bị đem đi thí nghiệm, nhưng phần lớn vẫn được cất giữ ở trong nhà. Bởi vì các phần cơ thể này đều được bảo quản rất tốt nên chúng đã được dùng làm bằng chứng để chống lại mụ ở các phiên tòa.

Mụ ngủ với nhiều tù nhân ở trại tập trung

Bên cạnh việc được biết đến là một kẻ tàn bạo, Ilse cũng được biết đến là một kẻ cuồng dâm. Mụ ta đã ngoại tình với nhiều bác sĩ, lính canh, thậm chí là một số tù nhân trong trại tập trung Buchenwald. Thế nhưng ông chồng của mụ lại hoàn toàn ổn với điều này và chẳng bao giờ phàn nàn gì. Theo một số ý kiến, có lẽ chồng của mụ là người đồng tính luyến ái hoặc song tính (yêu cả hai giới). Giả thuyết này không hoàn toàn vô lý bởi khi bị bắt, người ta đã phát hiện ra ông ta mắc bệnh hoa liễu trong khi vợ ông lại không bị.

Ngay cả Đức quốc xã cũng kinh hãi vì tội ác của hai vợ chồng mụ

Năm 1943, mụ và chồng mụ bị bắt giữ theo lệnh của Josias von Waldeck-Pyrmont, SS và Police Leader tới Weimar, người có thẩm quyền giám sát cấp cao ở Buchenwald. Các cáo buộc đối với vợ chồng Koch bao gồm biển thủ, tham ô, và giết hại các tù nhân để ngăn cản họ đứng ra làm chứng. Trong phiên tòa, chồng mụ đã bị kết án và xử tử ở Buchenwald vào tháng 4 năm 1945. Còn mụ ta được tha bổng vì thiếu bằng chứng. Sau khi được thả, mụ đã đến sống với gia đình của mình tại thị trấn Ludwigsburg cho đến khi bị quân đội Mỹ bắt giữ vào ngày 30 tháng 6 năm 1945.

Mụ ta bị xét xử vì tội ác chiến tranh

Sau khi bị bắt, mụ đã bị đem ra xét xử ở tòa án quân sự Mỹ tại Dachau vì tội ác chiến tranh.Trong phiên tòa này, rất nhiều người đã đứng ra làm chứng cho các hành vi man rợ như thu thập hình xăm, nội tạng, tra tấn, đánh đập và giết hại tù nhân. Nhưng tại đây, mụ ta đã công bố rằng mình đang có thai.

Điều này đã gây sốc cho bồi thẩm đoàn bởi vào thời điểm đó, mụ ta đã 41 tuổi và trong khoảng thời gian trước khi đem xét xử, mụ ta đã bị biệt giam. Do vậy, họ không thể xác định được cha của đứa trẻ là ai. Đó là thể là bạn của mụ, một lính canh hay một tù nhân. Thế nhưng, điều này vẫn không thể thay đổi được bản án dành cho mụ ta và Ilse  bị kết án tù chung thân vì "vì sát hại nhiều người vô tội trong chiến tranh" .

Mụ tự sát ở trong tù

Tại phiên tòa thứ hai vào năm 1950, mụ ta thường xuyên ngất xỉu và có vẻ kích động. Một lần được con trai đến thăm, mụ đã tỏ ra rằng mình đang bị căng thẳng cực độ. Mụ nói rằng mụ hay cảm thấy hồn ma của các các tù nhân mà mụ đã giam giữ và tra tấn thường quay lại tấn công và chửi rủa mụ. Những ảo tưởng này ngày càng nghiêm trọng và vào một đêm, Ilse Koch tin rằng mình không thể chịu đựng được nữa.

Năm 1967, mụ được tìm thấy đã chết bằng cách treo cổ. Xác của mụ ta được chôn cất trong một ngôi mộ vô danh và không có người trông nom tại nghĩa trang Aichach. Theo Joseph Halow trong Innocent at Dachau (người vô tội tại Dachau), sau khi mụ chết thì cậu con trai cũng mất.

Nguồn bài: Ranker