Kinh dị

Những sự kiện đắm tàu thảm khốc trong lịch sử: Khi con người bất chấp tất cả để sinh tồn, kể cả ăn thịt đồng loại

Sheepo
Những vụ đắm tàu thường kết thúc trong tình cảnh thủy thủ đoàn kề cận cái chết ngoài đại dương. Đôi khi họ sống sót và nghĩ về số phận nghiệt ngã. Suy nghĩ đó làm họ thấy đói!

Nhưng nếu lương thực của họ bị chìm theo con tàu và họ cũng không rành lắm chuyện đánh bắt cá, họ có thể nghĩ đến việc ăn cả bạn đồng hành của mình khi không còn lựa chọn nào khác.

Sau khi chìm tàu Méduse, thủy thủ đoàn đói cồn cào rồi ăn luôn bạn đồng hành.

Những sự kiện đắm tàu thảm khốc trong lịch sử: Khi con người bất chấp tất cả để sinh tồn, kể cả ăn thịt đồng loại

Tàu chiến Pháp Méduse (hoặc tên gọi khác là Medusa) chỉ hủy bởi Hugues Duroy de Chaumareys, một quý tộc không có nhiều kinh nghiệm hải quân. Vào năm 1816, con tàu bị mắc cạn ở bờ Arguin, Châu Phi. Một số người sống sót chọn ở lại trên tàu trong khi số còn lại trốn đi bằng năm chiếc thuyền cứu sinh và một chiếc bè tạm. Những người trên thuyền (đa số là giới thượng lưu) hứa sẽ kéo chiếc bè theo, nhưng khi ra khơi được một lúc thì giở trò cắt dây và bỏ nhóm người trên bè lại.

Trong suốt đêm thứ hai ngoài khơi, thảm cảnh đã diễn ra trên chiếc bè. Một số người đã say rượu (thứ thức uống duy nhất trên bè, ngoài bánh quy đã ướt sũng nước), 60 người bị giết hoặc tự tử. Suốt mười hai ngày sống trong tuyệt vọng, họ phải uống nước tiểu của chính mình, phơi khô thịt người để ăn, ném những người yếu xuống biển. Cuối cùng, con tàu Argus của Pháp đã phát hiện ra chiếc bè và cứu 15 người sống sót còn lại.

Bữa ăn của những người sống sót trên tàu Mignonette bao gồm thịt cậu bé phục vụ.

Những sự kiện đắm tàu thảm khốc trong lịch sử: Khi con người bất chấp tất cả để sinh tồn, kể cả ăn thịt đồng loại

Mignonette là một du thuyền Anh được đặt mua bởi luật sư người Úc John Henry Want vào năm 1884. Đây là loại du thuyền gần bờ không dùng cho những chuyến đi biển dài ngày nhưng đã phải đi từ Southampton đến nơi của luật sư ở Sydney.

Tham gia chuyến đi gồm có bốn người, bao gồm thuyền trưởng Tom Dudley, Edwin Stephens, Edmund Brooks và một cậu bé phục vụ 17 tuổi tên Richard Parker. Chỉ vài tuần sau khi du thuyền xuất phát, một con sóng lớn đã đánh vào Mignonette và cuốn trôi cánh buồm, buộc họ phải thoát thân bằng thuyền cứu sinh.

Thủy thủ đoàn sống sót sau vài ngày ăn củ cải, nước tiểu và một con rùa kém may mắn, nhưng họ dần không còn gì để ăn. Tom Dudley đưa ra ý kiến ăn thịt Parker vì cậu ta đang bị ốm do uống nước biển. Brooks từ chối tham gia trong khi Dudley và Stevens giữ chặt Park và cắt tĩnh mạch cổ của cậu bé bằng một cây bút. Ba người đàn ông ngay lập tức ăn thịt của Park và sống sót cho đến khi con tàu Montezuma của Đức tìm thấy họ sau 24 ngày lênh đênh trên biển.

Trong khi hầu hết mọi người ăn giăm bông vào bữa tối Giáng Sinh, thủy thủ trên tàu Nottingham Galley lại phải ăn thịt người.

Những sự kiện đắm tàu thảm khốc trong lịch sử: Khi con người bất chấp tất cả để sinh tồn, kể cả ăn thịt đồng loại

Vào cơn bão mùa đông tháng 12 năm 1710, con tàu Nottingham Galley đã đâm vào đảo Boon ở vịnh Maine. 13 người sống sót đã trú ẩn dưới mảnh bườm vải và bám víu sự sống bằng thức ăn từ con tàu trôi dạt vào bờ. Tuy nhiên, do không có quần áo mùa đông và công cụ để đánh lửa, họ chết dần vì cái lạnh thấu xương.

Vài ngày trước khi được giải cứu, những người tuyệt vọng đã ăn xác người thợ mộc để sống sót. Họ mổ bụng và cắt thịt ông ấy trước khi ăn. Sau 24 ngày trên đảo, họ cuối cùng cũng được cứu khi chỉ còn lại 10 người.

Chuyến thám hiểm Bắc Cực kinh hoàng trong lịch sử.

Những sự kiện đắm tàu thảm khốc trong lịch sử: Khi con người bất chấp tất cả để sinh tồn, kể cả ăn thịt đồng loại

Đô đốc John Franklin rời khỏi nước Anh vào năm 1845 cho hành trình khám phá Bắc Cực lần thứ tư của ông. Hai con tàu HMS Erebus và HMS Terror đã lên kế hoạch cho chuyến hàng hải cuối cùng thám hiểm Hành Lang Tây Bắc. Họ ra đi và người ta không còn nghe tin gì về 129 người trên hai con tàu ấy nữa.

Suốt nhiều năm, các nhà khảo cổ học và các nhà thám hiểm đã phối hợp với người bản địa Inuit để nối kết thành một câu chuyện cho những gì đã xảy ra. Hai con tàu có vẻ như đã mắc kẹt vào lớp băng và thủy thủ đoàn phải tìm nguồn lương thực trên đất liền. Một số người đã chết vì lạnh và sợ hãi. Nhóm người Inuit nói đã chứng kiến cảnh họ ăn thịt lẫn nhau. Nhà khảo cổ đã nghiên cứu xương mà họ tìm thấy cũng đồng tình với câu chuyện này: xương của họ bị bẻ và có vết dao, có dấu hiệu của việc đun nóng, có lẽ là để lấy tủy xương.

Thủy thủ đoàn Francis Mary ăn cả tim người để sống sót.

Những sự kiện đắm tàu thảm khốc trong lịch sử: Khi con người bất chấp tất cả để sinh tồn, kể cả ăn thịt đồng loại

Francis Mary là con tàu nặng 398 tấn có lộ trình từ Canada đến Liverpool. Vào ngày 1 tháng 2 năm 1826, con tàu gặp phải cơn gió mạnh làm trật hai cột buồm. Sóng mạnh đã cuốn trôi mái chèo của con tàu và nó không thể di chuyển được. Thủy thủ đoàn sống dựa vào phô mai và bánh mì trong khi chờ người đến cứu. Những con tàu của Mỹ đã tiếp cận tàu Francis Mary nhưng không thể giúp được do thời tiết khắc nghiệt. Thức ăn không còn bao nhiêu và họ bắt đầu chết vì đói.

Vào ngày 22 tháng 2, một người đàn ông tên James Wilson đã chết và bị ăn thịt. Họ cắt cơ thể ông ấy ra làm bốn lần và treo thịt lên bằng ghim để phơi khô trước khi ăn. Trước khi được cứu bởi tàu HMS Blonde vào tháng Ba, hơn chín người đã chết với những phần trên cơ thể bị ăn mất, bao gồm cả tim.

Những người trên tàu Peggy đã ăn một con mèo, một con chó và một nô lệ.

Những sự kiện đắm tàu thảm khốc trong lịch sử: Khi con người bất chấp tất cả để sinh tồn, kể cả ăn thịt đồng loại

Peggy là một con tàu Mỹ đi từ New York đến đảo Faial ở Azores vào năm 1765. Sau khi thực hiện xong một số giao dịch, tám người đàn ông bao gồm một nô lệ Châu Phi bắt đầu hành trình quay trở về. Họ chưa đi được bao xa thì tai họa ập đến. Chỉ năm ngày sau khi khởi hành, con tàu bị hư do cơn bão lớn. Cơn bão thổi tung lương thực của họ và họ phải ăn hàng hóa bằng da, thuốc lá và con hà biển. Họ cũng ăn luôn chó và mèo nuôi trên tàu.

Sau khi cạn kiệt nguồn thức ăn, họ buộc phải rút thăm. Người nô lệ rút phải lá thăm ngắn nhất nhưng có lẽ bọn họ đã định trước số phận của ông ấy. Họ ăn sống gan, nấu phần thịt cắt lớn và ngâm phần còn lại. Ngón tay và đầu của ông ấy thì bị ném xuống biển.

Sau khi tàu gặp nạn do cá nhà táng tấn công, thuyền trưởng chấp nhận ăn luôn em của mình để sống.

Những sự kiện đắm tàu thảm khốc trong lịch sử: Khi con người bất chấp tất cả để sinh tồn, kể cả ăn thịt đồng loại

Tàu săn cá voi Essex đã xuất phát từ Nantucket vào năm 1819 dưới sự chỉ huy của thuyền trưởng George Pollard. Con tàu đi được hàng ngàn dặm, bắt thành công vài con cá voi và thậm chí ghé qua quần đảo Galapagos để bắt rùa. Vào tháng 11 năm 1820, một con cá nhà táng dài gần 26 mét tấn công tàu Essex khiến nó bị hư hỏng nghiêm trọng. Thủy thủ đoàn đã lên chiếc thuyền nhỏ dài 6 mét và chèo về phía Nam với hi vọng đến được đất liền.

Vào giữa tháng 12, lương thực dần khan hiếm, mặt trời và gió biển bắt đầu đe dọa tính mạng của họ. Có một người đã hóa điên rồi chết. Những người còn lại lột da và lấy nội tạng của ông ấy để nướng và ăn chúng. Họ đã ăn cả thảy bảy người bao gồm Owen Coffin, em họ của thuyền trưởng, sau khi người này rút lá thăm ngắn nhất.

Vụ cháy tàu dẫn đến thảm kịch ăn thịt người.

Những sự kiện đắm tàu thảm khốc trong lịch sử: Khi con người bất chấp tất cả để sinh tồn, kể cả ăn thịt đồng loại

Luxborough Galley là một con tàu chở hàng và nô lệ chỉ huy bởi thuyền trưởng William Kellaway ở Dorset, nước Anh. Vào năm 1727, Kellaway và người của ông ta đến Jamaica để đổi nô lệ lấy hàng hóa bao gồm hơn 3,800 lít rượu rum. Sau khi đã chất hàng lên, con tàu bắt đầu trở về nhà.

Một tháng sau khi đang ngoài khơi Newfoundland, hai cậu bé được cử xuống boong tàu để lấy rượu. Chúng làm đổ một ít ra ngoài và vô tình gây cháy khi dùng ánh sáng nến để tìm vết đổ. Ngọn lửa lan sang các thùng rượu còn lại và cuối cùng đốt cháy những thùng đựng thuốc súng. Trước khi con tàu bị chìm, 23 người đàn ông đã lên một chiếc thuyền dài 5 mét để thoát thân.

Họ trôi nổi trên biển trong năm ngày mà không có thức ăn, nước uống hay chỗ trú ẩn và quyết định làm theo luật đi biển là rút thăm. Tuy nhiên, trước khi họ giết người thì đã có vài người chết vì bị phơi nhiễm. Bên cạnh việc ăn thịt và nội tạng, họ còn uống máu của người chết.